Hồi 17b
Thanh âm của y bỗng vang lên, khá đột ngột:
- Chỗ nghỉ đêm đã thu dọn xong. Ở bên tả, cách cô nương một trượng hãy đến đấy.
Y đâu cần chỉ vẽ tận tường như vậy, nàng nghĩ, nàng có thể dựa theo hướng xuất phát thanh âm của tiếng để lần đến được mà.
Nàng tiến đến thật chậm.
Không hiểu sao y không chịu đưa lay ra, cầm lấy tay nàng để dắt đến cho nhanh.
Nàng đến đủ gần để nghe thanh âm của y vang ngay bên cạnh:
- Đừng khẩn trương! Tại hạ sắp bật hỏa tập đây! Nghỉ đêm trong rừng không thể không cần đến ánh sáng.
Xoạch!
Một tia lửa nhỏ nháng lên, sau đó là một đốm lửa bùng cháy.
Màn đêm đen vậy là bì đốm lửa chọc khoét một lỗ nhỏ.
Và khi đốm lửa cháy lan qua một vài cành cây khô, tạo thành một quầng lửa đủ to, ôi, nàng thầm kêu, chưa bao giờ nàng cảm thấy an tâm như lúc này.
Ánh lửa lớn dần, không chỉ xua đuổi đêm đen, và sợ hãi mà còn tạo nhiều ấm áp cần thiết.
Nàng xuýt xoa ngồi xuống, xòe hai tay như muốn được ôm gọn quầng lửa ấm áp vào lòng.
Lửa sưởi ấm người thì cũng sưởi ấm lòng, nàng thèm được nôi chuyện với y.
Ngước mắt nhìn lên, không thấy y.
Đưa mắt nhìn quanh để tìm kiếm, nàng thấy y đứng cách xa đống lửa những nửa trượng và quay lưng lại.
Nàng gọi:
- Các hạ không lạnh? Hãy đến đây cùng sưởi.
Vẫn quay lưng lại y bảo:
- Cô nương đừng nhen lửa quá to, cũng đừng để tắt. Cứ như thế, từ từ y phục của cô nương sẽ khô, sẽ không cảm thấy lạnh.
- Còn các hạ thì sao? Tiểu nữ...
Nàng định nói, y phục ướt hay không ướt không thành vấn đề nhưng được bản năng thúc đẩy nàng nhìn lại y phục toàn thân.
Vừa nhìn thấy, nàng hiểu và nàng phải dừng lời giữa chừng.
Y cũng hiểu nên bảo:
- Tại hạ có thể chịu đựng được. Cô nương dù sao cũng là nữ nhi, là phận liễu yếu đào tơ, cô nương không phải lo cho tại hạ.
Y phục ướt dính sát vào da, chính nàng khi phát hiện cũng cảm thấy ngượng, nói gì đến việc phải để cho ai khác nhìn thấy, huống hồ đó là một nam nhân, lại phải ngồi đối diện với nàng.
Giả như y đáp ứng, y tiến đến, nàng xấu hổ. Còn bây giờ, vì y không đến, y cố ý giữ khoảng cách, nàng áy náy.
Nàng bảo:
- Các hạ không cần...
Nàng lại bỏ ngang câu nói.
Y lên tiếng:
- Cô nương sao không nói tiếp?
Nàng đành nói, không phải nói câu nàng định nói, định hỏi.
Nàng hỏi qua chuyện khác:
- Các hạ không sợ ánh lửa sẽ gọi bọn Thần Bí cung đến ư?
Y đáp:
- Có sợ cũng đã nhóm lửa lên rồi. Nếu chúng đến tất phải đến.
- Việc gì sẽ xảy ra nếu chúng đến?
- Động thủ! Trừ phi để chúng bắt.
- Chúng và các hạ có oán thù?
- Không chắc đã là oán thù.
- Vậy tại sao...
- Tại sao tại hạ giết chúng? Tại hạ nào muốn. Nhưng để tự bảo vệ, tự chi trì sinh mạng, chúng không chết tại hạ chết. Nhưng tại hạ chưa muốn chết.
- Không phải! Tiểu nữ muốn hỏi, sao chúng có thái độ địch ý quá lộ liễu với các hạ?
- Cái đó phải hỏi chúng. Tại hạ không thể biết. Vả lại...
- Sao?
- Cũng phải hỏi cô nương.
- Hỏi tiểu nữ? Tại sao?
Y chầm chậm quay lại:
- Tại hạ vì không thể lộ diện nên luôn luôn phải cải dạng. Và vì để giúp cô nương, tại hạ cũng muốn cô nương cải dạng. Cớ sao cô nương lại tự để lộ thân phận?
Nàng sững người. Không phải vì lời trách khéo của y, chỉ một phần nào thôi, mà là diện mạo của y lúc này...
Y lại thay đổi lớp dị dung có lẽ từ lúc y bỏ đi để bẻ nhiều nhánh cây rừng làm thành nơi trú mưa, trú đêm cho nàng hiện giờ.
Trước mặt nàng lúc này là điện mạo của một nhân vật ngoại am tuần, nghiêm nghị, sạm đen, vì đã trải nửa đời người và đã qua nhiều phong sương khổ ải.
Nhân vật đó đang nghiêm khắc chờ câu đáp của nàng.
Nàng bối rối:
- Phải chi các hạ chịu giải thích ngay từ đầu, phải chi có sự hiểu ý giữa chúng ta.
Nhân vật nọ, Cừu Hận đáp:
- Có lúc nào thích hợp để giải thích.Trước đó, nếu giải thích, cô nương sẽ không tin, không bao giờ tin. Hiện tại, có giải thích cô nương càng không tin.
- Tiểu nữ tin, tin thật mà. Các hạ chưa giải thích, sao đoá chắc tiểu nữ không tin?
Y cười nhẹ:
- Nếu tại hạ nói lệnh sư bị hại là do chính thúc bá cô nương gây ra, cô nương liệu có tin?
Nàng lắp bắp:
- Không thể... không thể có chuyện này!
Y nhún vai:
- Vậy đó! Đó là lý do khiến tại hạ cảm thấy thà không giải thích còn hơn.
Nàng nửa tin nửa ngờ:
- Nhưng tại sao lại...! Các hạ phải giải thích, tiểu nữ không thể sống mãi trong mơ hồ, các hạ không thể nói lấp lửng như thế rồi bỏ qua không chịu giải thích. Hãy nói đi, sự thật là như thế nào?
Y thở ra:
- Được vì cô nương muốn biết tại hạ nói. Nguyên nhân là vì bọn họ ba người không muốn lệnh sư hiểu biết hơn họ, do lệnh sư thu thập nhiều câu kinh văn hơn họ.
Nàng biện bạch:
- Nhưng cuối cùng, gia sư biết được bao nhiêu câu thì họ cũng biết bấy nhiêu câu. Họ cần gì phải gia hại gia sư?
Y cười lạt:
- Họ biết bằng lệnh sư? Cô nương lầm! Những câu mà cô nương biết chắc họ đã biết, đó là những câu thuộc phần lệnh sư. Chính lệnh sư vì hóa cuồng đã tự nói ra cho họ biết. Trái lại, phần họ, họ cũng biết, nhưng họ đâu dại nói cho lệnh sư, hay cho cô nương biết.
Nàng giật mình:
- Các hạ biết chắc?
- Chắc!
- Vậy họ bảo tiểu nữ thu thập những câu kinh văn khác...
- Là thu thập cho họ. Họ cần, không phải lệnh sư cần.
Nàng động tâm:
- Vậy việc gia sư bỗng thất tung...
Y ngập ngừng:
- Bảo là do họ gây ra cũng đúng, bảo bị kẻ khác bất ngờ hạ thủ cũng không sai. Muốn minh bạch hư thực đành phải chờ nhân vật đó tự xuất đầu lộ diện..
- Ai?
- Kẻ đã hạ thủ bắt giữ lệnh sư.
- Khi nào kẻ đó xuất đầu lộ diện?
- Khi kẻ đó biết cô nương đã thu thập đủ nhiều những câu kinh văn.
- Kẻ đó muốn tọa hưởng kỳ thành, muốn lợi dụng tiểu nữ?
- Đúng vậy!
Nàng chợt nhìn thẳng vào y:
- Các hạ cũng vậy?
Y phì cười:
- Tại hạ biết thế nào cô nương cũng hỏi câu này. Sự thật thì... tại hạ cũng có công kia mà! Nếu tại hạ muốn, tại hạ cũngcó quyền hưởng dụng những câu kinh văn đã giúp cô nương thu thập!
Nàng hoang mang:
- Nhưng các hạ muốn hay không muốn?
- Cô nương nghĩ sao cũng được.
- Không thể nói lấp lửng, hoặc muốn hoặc không. Và tuy theo đó tiểu nữ sẽ biết có bị các hạ lợi dụng hay không?
Y nhìn nàng:
- Cô nương đoán thử xem?
- Đoán? Được! Là thế này, nếu các hạ muốn thì như hai lần đã xảy ra, các hạ có thể tự thực hiện một mình, không cần phải lợi dụng tiểu nữ!
Y xua tay:
- Bấy nhiêu là đủ rồi. Vì tại hạ thật sự không cần lợi dụng cô nương.
Nhưng nàng vẫn tiếp tục nói, tiếp tục đoán:
- Nhưng vì các hạ vẫn đưa tiểu nữ theo, phần thì giúp tiểu nữ, phần thì được lợi cho các hạ. Chắc hẳn các hạ vẫn lợi dụng tiểu nữ!
- Tại hạ được lợi gì?
- Thứ nhất, vô tình các hạ biết thêm năm câu kinh văn của gia sư do chính tiểu nữ tin tưởng nói cho các hạ biết.
Y lắc đầu:
- Sai rồi!
- Không thể sai! Bằng chứng, chiêu lại lợi hại của các hạ không phải từ một trong năm câu kinh văn đó mà có sao?
Y bật cười:
- Nếu là vậy, cô nương đã nghe tại hạ giải thích cậu kinh văn đó hai lần, liệu cô nương tiếp thụ được bao nhiêu? Có thể vận dụng thành kiếm chiêu, thành chưởng pháp chưa?
Nàng ngắc ngứ:
- Tiểu nữ...
Y thôi cười:
- Chưa chứ gì? Vậy thì, trước sau tại hạ được cô nương nói cho biết câu kinh văn đó vỏn vẹn chỉ có hai ngày, thời gian đâu để tại hạ luyện thành chiêu kiếm tuyệt luân, phương pháp phi phàm? Tại hạ nào phải thần tiên hạ phàm, có thể luyện thành tuyệt nghệ trong chớp mắt?
Trước những câu hỏi dập dồn của y, nàng đuối lý:
- Vậy tiểu nữ phải hiểu, đơn thuần là các hạ muốn giúp tiểu nữ?
Y ậm ừ:
- Có thể nghĩ như vậy!
Nàng kêu:
- Nhưng tại sao?
Y chợt hỏi:
- Cô nương có tên tục là Yến? Cái gì Yến?
- Đường Hải Yến. Sao?
- Không phải Tạ Phương Yến?
- Tạ Phương Yến. Ai vậy?
Y cười ngượng:
- Tại hạ chưa biết!
Nàng gặng hỏi:
- Là ý trung nhân, là người thanh mai trúc mã với các hạ?
Y càng thêm gượng gạo:
- Tại hạ bảo là chưa biết mà!
- Nàng ắt phải đẹp lắm?
Y giật mình:
- Ai?
- Nàng! Tạ Phương Yến!
Y phì cười:.
- Sao cô nương đoán chắc đó là “nàng”? Nhỡ là “gã” thì sao?
Nàng trố mắt:
- Các hạ bảo đó là nam nhân?
Y lắc đầu:
- Tại hạ chưa biết. Tại hạ chỉ biết là cần phải tìm một nhân vật có tên gọi như vậy. Nam hay nữ cũng được.
Nàng vỡ lẽ:
- Vì ngỡ đó là tiểu nữ nên...
Y đáp nhẹ:
- Không sai! Thoạt nghe biết tên của cô nương trùng với người cần tìm, tại hạ nghĩ ngay, cần phải giúp cô nương.
Nàng chùng giọng:
- Giờ thì sao? Tiểu nữ không còn là người các hạ cần tìm nữa, các hạ sẽ bỏ đi?
Y bảo:
- Tại hạ vẫn thủ tín, cô nương không phải lo về điều đó!
- Nhưng tiểu nữ sẽ là gánh nặng cho các hạ, sẽ đem rắc rối đến cho các hạ?
Y trấn an:
- Chỉ cần cô nương tuân thủ đúng những gì tại hạ dặn...
Nàng ngoay ngoắc:
- Có nhiều việc do không hiểu, tiểu nữ buộc phải hỏi, muốn được các hạ giải thích. Lúc đó lại bị các hạ quát tháo nạt nộ.
Y mềm mỏng:
- Tại hạ sẽ không như thế nữa. Lúc cần, tại hạ sẽ giải thích.
Nàng được dịp hỏi:
- Vậy các hạ nói đi, tại sao các hạ dò hỏi về Cầm minh chủ? Đó là nhân vật như thế nào? Có liên quan gì với các hạ?
Y nghiêm giọng:
- Không kể những việc có liên quan đến Cầm minh chủ, cô nương có thể hỏi những chuyện khác.
Nàng sinh nghi:
- Tại sao?
Y đáp:
- Vì tại hạ muốn được an toàn cho cô nương. Biết nhiều hại nhiều, thà không biết gì, cô nương may sẽ toàn mạng.
- Nghiêm trọng thế sao?
Y bảo:
- Cứ theo phản ứng của Thần Bí cung, cô nương có thể hiểu chuyện đó nghiêm trọng như thế nào.
- Vậy thì Thần Bí cung là ai?
Y mỉm cười:
- Tại hạ đang tự hỏi như cô nương.
- Các hạ chưa biết?
- Chưa!
- Vậy thì sao các hạ biết kế của lão Quan chủ để dám cùng một lúc dùng cả hai hoàn, một là độc được, một là giải dược?
Y giải thích:
- Do thái độ của lão, một người luôn luôn có thủ đoạn giảo quyệt, tại hạ biết hễ dùng riêng một hoàn, hoàn nào cũng là độc dược. Phải cùng lúc cả hai, đó chính là giải dược. Thật may, tại hạ đoán đúng.
- Các hạ sợ độc?
- Ai cũng vậy, cũng phải ngại độc, đâu riêng gì tại hạ.
- Xuất xứ võ học của các hạ?
Y mỉm cười:
- Gia sư đã khuất núi từ lâu, tại hạ không tiện nhắc đến. Cô nương còn hỏi gì nữa không?
Nàng ngây người một lúc, đoạn nhoẻn liệng cười:
- Hết rồi! Trừ tính danh của các hạ.
- Cừu Hận! Cô nương không hài lòng với danh xưng này?
Biết không thể dồn ép y quá nhiều, nàng lại cười:
- Không hài lòng cũng chịu, vì nghe cũng đã quen. Rất tiếc là không được thường xuyên gọi.
Y chợt nghiêm giọng:
- Lần này cô nương có thể gọi được rồi. Với thân phận mới, chỉ cần cải sửa đung mạo lại đôi chút, cô nương sẽ là Cừu Yến, bào muội của tại hạ.
Nàng nhăn mặt:
- Vẫn phải dị dung ư?
Y thở dài:
- Không thể làm khác được, trừ phi...
Y bỗng dừng lời và hất nhẹ một kình làm tắt ngấm đống lửa.
Bóng đêm bỗng ập về làm nàng hoảng sợ.
Thoát một cái, nàng đã đứng ngay bên cạnh y, chạm luôn vào y.
Cũng như lúc nãy, sự hiện diện của y lập tức đem lại sự bình tâm cho nàng.
Nàng chợt nhớ chợt hiểu nguyên nhân khiến y dập tắt lửa:
- Bọn chúng sắp đến?
Y không đáp khiến nàng hoang mang. Hoặc y đã trở lại thái độ độc đoán từng có không giải thích vì không muốn giải thích, hoặc y đang ngưng thần nghe ngóng nên chưa có gì để giải thích?
Nàng thì ai mong đợi đó sẽ là nguyên nhân thứ hai là y chưa có gì thể giải thích. Bởi vì, nữ nhân nào cũng vậy, ngoài việc thích được người khác quan tâm, như từ nãy giờ y dã tỏ ra quan tâm nàng còn muốn y hoàn toàn cởi mở với nàng.
Y cứ độc đoán nếu đó là tính khí của y nhưng y đừng quá khép kín với nàng.
Bằng không, nàng không khỏi cảm thấy se sắt cõi lòng, nếu y vẫn mãi giữ kẽ, vẫn giữ kín như bưng tâm trạng u uất của y, nàng cảm thấy luyến tiếc cho khoảng thời gian ngắn ngủi vừa qua, khoảng thời gian gần gũi nhất giữa y và nàng. Y mới tỏ ra gần gũi đó, giờ thì thật cách xa.
Theo một mạch suy nghĩ đang cô, nàng bỗng thì thào, nói như rót vào tai y, vào tận đáy lòng của y:
- Cừu huynh? Sao huynh không để diện mạo thật của huynh?
Y không đáp. Nàng ngỡ y đang nghĩ suy về đề xuất nên nói tiếp:
- Muội luôn có cảm giác lạ lẫm nếu hôm nay huynh dùng diện mạo này, hôm sau lại dùng diện mạo khác. Muội thích...
Nào ngờ, lời y vang lên thật phũ phàng:
- Cô nương nói đủ chưa? Cô nương cảm thấy lạ, không lẽ tại hạ là gỗ đá vô tri, không cảm nhận điều đó? Không phải mỗi lúc tại hạ mỗi chiều theo ý thích của cô nương được.
Lòng tự trọng bị tổn thương, nàng lập tức phát tác:
- Tại sao các hạ phải chiều ta? Ta không cần, các hạ nghe rõ chưa? Ta không cần các hạ chiều ta, cũng không cần các hạ giúp gì ta nưa. Ta sẽ tự lo liệu. Cáo biệt!
Đang nư giận, nàng đùng đùng quảy lưng bỏ đi. Và nàng cho rằng, nếu y lên tiếng ngăn nàng lại, nàng sẽ không tiếc lời quát mắng y, hoặc giả, nếu y quyết liệt bằng cách giữ nàng lại, lôi nàng lại, nàng sẽ phản kháng, sẽ làm cho y ê mặt, cho y biết không phải chỉ có y mới có cách làm tổn thương người khác, mà chính nàng cũng biết, cũng có thể làm.
Nhưng hoàn toàn khác với ý nghĩ của nàng. Đến một lời ngăn y cũng không thèm thốt lên, nói gì đến việc y lôi nàng, giữ nàng.
Vậy là giận càng thêm giận, nàng bước đi nhanh hơn, phóng đi nhanh hơn.
Đang di chuyển giữa khu rừng mà xung quanh chỉ toàn là bóng đêm, đương nhiên cách di chuyển của nàng phải hứng chịu hậu quả...
Tuy cơn mưa đã tạnh nhưng nước đọng trên từng chiếc lá vẫn không ngớt rơi xuống làm đẫm ướt y phục nàng. Chưa hết, những cành lá ngổn ngang như được dịp quật bừa vào nàng không chút thương tiếc.
Mục lực chưa đủ tinh tường, đây lại là lý dó khiến nàng không ít lần ngã dúi dụi, vì luôn bị vấp chân vào những vật gì đó vô hình.
Nỗi sợ hãi từ từ trở lại với nàng. Một mình ở giữa rừng, lại là rừng về đêm, nàng sợ thật.
Và khi nỗi sợ hãi có nguy cơ đang lên đến đỉnh điểm, chỉ suýt nữa nàng phải bật thét lên để gọi y. Và nàng biết, chỉ cần có sự hiện diện của y ở bên cạnh, nàng sẽ có cảm giác bình yên.
Nhưng kịp kiềm nén, nàng không gọi y, không thèm gọi y.
Gọi làm gì để y biết nàng cần y? Hơn nữa, như nàng vừa quả quyết, nói té tát vào mặt y, nàng biết tự lo liệu mà?
Bậm môi, nghiến chặt răng, cố đè nén nỗi sợ ngã thì đứng lên, ngã nữa đứng nữa, nàng đi loạn ẩu giữa khu rừng đêm.
Soạt!
Không xa lắm, ngay bên cạnh nàng một tiếng động bỗng vang lên.
Là địch nhân? Nàng vận lực vào song thủ. Chỉ cần đó đúng là địch nhân được, kẻ dịch nào xuất hiện lúc này quả là xấu số, hắn sẽ là đối tượng cho nàng trút giận.
Lâu thật lâu, nàng mường tượng như thế, không có ai xông vào nàng, không có ai lén lúc hạ thủ nàng. Vậy tiếng động đó không do kẻ địch gây ra?
Nàng chợt bĩu môi, chính là y, kẻ hợm mình. Tuy y không lên tiếng nhưng vẫn âm thầm bám theo. Là y đang chờ nàng gọi y? Là y muốn nàng phải biểu lộ thật rõ rằng nàng cần y, rất cần là khác.
- “Hừ! Ngươi nghĩ như vậy là lầm. Dù sao, Đường Hải Yến ta vẫn là đệ tử của một trong Võ lâm Tứ hữu danh chấn giang hồ, lẽ nào ta phải cần đến ngươi. Thứ người cao ngạo, tự phụ khoa trương khoác lác!”.
Ý nghĩ này vô tình đẩy cao lòng tự tôn của nàng.
Nàng lại nghĩ:
- “Được, ngươi muốn theo cứ theo. Ta cũng muốn ngươi tận mắt nhìn thấy ta không phải hạng liễu yếu đào tơ như ngươi khinh thường. Ngươi sẽ thấy một mình ta biết tự lo liệu thật và lo liệu theo cách của ta. Hừ!”.
Điều đó tạo thêm dũng khí cho nàng. Nàng tự tin hơn khi tiếp tục bước đi.