Hồi 33
Tại lục lâm Huỳnh Tín thất thế
Nơi sơn trại Tần Minh lầm mưu
Giây lâu quân đẩy đến một cái tù xa, mở cửa một người trong ấy ra .
Huê Vinh thấy người thiệt là Tống Giang thì sửng sốt không nói chi đặng.
Huỳnh Tín nói với Huê Vinh rằng :
- Tang tích là thằng đó, còn tiên cáo là Lưu Cao đây .
Huê Vinh nói :
- Người này là người thân quyến của tôi Huy thành huyện mới đến đây . Nếu ngươi muốn phao cho va là cường đạo thì để tới quan trên tôi sẽ phân biện.
Huỳnh Tín nói :
- Vậy thì ta phải giải ngươi về Thanh châu, đặng cho ngươi phân biện với quan trên.
Bèn khiến Lưu Cao điểm thêm một trăm binh bổn trại, hộ tống tù xa, rồi đi với mình giải về Thanh châu .
Khi ấy Huỳnh Tín lên ngựa, tay cầm táng môn kim mà đi .
Lưu Cao cũng nai nịt theo sau , còn một trăm năm mươi tên quân ấy cầm khí giái giử gìn tù xa mà đi trước.
Ði ra khõi Thanh Phong trại chưa đặng ba bốn mươi dặm thì đến một cụm rừng kia .
Quân đi trước vùng la lớn rằng :
- Trong rừng có ai kia, đứng dòm chuyện gì không biết ?
Nói rồi thì đều dừng chơn lại hết.
Huỳnh Tín thấy vậy hỏi rằng :
- Sao lại không đi nữa ?
Quân sĩ thưa rằng :
- Trong rừng có người dòm ngóng.
Huỳnh Tín nạt rằng :
- Thây kệ nó cứ việc đi mà thôi .
Ði gần đến rừng thì nghe tiếng thanh la nổi lên vang dậy, làm cho quân sĩ đều kinh hải .
Huỳnh Tín nạt rằng :
- Chúng bây chẳng nên chạy, phải giăng ra có hàng, đặng ta cự chiến với nó .
Bèn khiến Lưu Cao giử tù xa , Lưu Cao sợ run lập cập, nói không ra tiếng , cứ niệm Cứu khổ thiên tôn hoài .
Còn Huỳnh Tín giục ngựa tới trước xem , thì thấy trong rừng ấy có bốn năm trăm lâu la, thảy đều mình cao vóc lớn , mặt mày dữ tợn, đầu bịt khăn điều, lưng giắt gươm vắn tay cầm trường thương, áp ra vây phủ cả bọn quân sĩ mình. Trong ấy lại có ba người hảo hớn, một người mặc áo xanh , một người mặc áo lục và một người mặc áo đỏ , đều bịt khăn đen , giắt đao lưng và cầm đao lớn, xông ra đón đường . ( Nguyên ba người ấy, một người là Cẩm mao hổ Yên Thuận , một người là Hoài khước hổ Vương Anh và một người là Bạch diện lang quân Trịnh Thiên Thọ).
Ba người ấy nạt Huỳnh Tín rằng :
- Phải để lại đây ba ngàn lượng làm tiền mãi lộ thì chúng ta mới cho đi.
Huỳnh Tín nạt rằng :
- Chúng bây chẳng nên vô lễ . Vậy chứ chúng bây không biết danh Trấn tam sơn là ta đây hay sao?
Ba người ấy đều trợn mắt nạt rằng :
- Dầu mi là Trấn Vạn sơn đi nữa cũng phải nạp tiền mãi lộ thì ta mới cho đi.
Huỳnh Tín nói :
- Ta là người quan sai đi việc công, có vàng bạc chi đâu mà nạp tiền mãi lộ .
Ba người ấy cười rằng :
- Dầu là đương kim thiên tử đi ngang qua đây vẫn cũng phải nạp ba ngàn quan mải lộ cho chúng ta ; huống chi ngươi là người của quan sai , chúng ta chẳng biết quan nào, phải mau mau nạp tiền mãi lộ ch chúng ta thì đi mới đặng.
Huỳnh Tín nổi giận.
- Loài cường đạo, sao dám vô lễ xúc phạm đến hoàng gia như vậy kìa .
Bèn vỗ ngựa huơi gươm, xốc chém Yên Thuận.
Ba người hảo hớn đều huơi đao đến cự.
Huỳnh Tín ráng sức chống trả với ba ngọn đao ấy.
Ðánh đặng mười hiệp , liệu bề cự địch không nổi, bèn quày ngựa chạy trở lại đường cũ.
Ba người ấy giục ngựa rượt theo , Huỳnh Tín cả kinh, chẳng kể quân sĩ giục ngựa chạy một mình , thẳng về Thanh Phong trấn .
Khi ấy quân sĩ thấy Huỳnh Tín bị thua, thì bỏ tù xa và Lưu Cao lại đó mà chạy tứ tán hết.
Lưu Cao cũng kinh hồn lạc phách, quất ngựa chạy , bèn bị lâu la giăng dây làm cho ngựa vấp, Lưu Cao té nhào.
Lâu la áp lại bắt trói, rồi đoạt tù xa, muốn mỡ ra mà coi .
Té ra lúc ấy Huê Vinh đã phá cửa tù xa đặng rồi.
Lâu la thấy vậy cắt dây mở trói cho Huê Vinh và Tống Giang, rồi lột y phục cũa Lưu Cao trao cho Tống Giang mặc, lại dắt con ngựa Lưu Cao và hai con ngựa kéo tù xa mà giải lên sơn trại. 0
Khi ba người hảo hớn trở về sơn trại thì đã hết canh hai rồi, bèn mời Tống Giang và Huê Vinh lên ngồi giữa , còn ba người ấy ngồi hai bên, rồi dọn tiệc khánh hạ.
Huê Vinh tạ ơn ba người ấy mà rằng :
- Nay anh em tôi nhờ có tam vị cứu tử lại báo thủ đặng, ơn ấy đáng tạc dạ ghi xương, song tôi còn lo nổi vợ tôi và em gái tôi còn ở Thanh Phong trại, ắt là bị Huỳnh Tín hãm hại chớ chẳng không.
Yên Thuận nói :
- Việc ấy Tri trại chớ lo. Hễ Huỳnh Tín có bắt lịnh thê và lịnh mụi đi nữa; thì cũng giải ngang qua đường nầy, vậy ngày mai anh ta sẽ xuống mà đoạt tù xa nữa .
Nói rồi bèn kêu vài tên lâu la sai đi thám thính.
Huê Vinh tạ ơn mà rằng :
- Như vậy thiệt ơn đức rất dày.
Tống Giang nói với Yên Thuận rằng :
- Vậy hảy khiến lâu la dẫn thằng Lưu Cao đến đây coi thử .
Yên Thuận nói :
- Ðể tôi khiến lâu la mổ gan nó đặng cho nhơn huynh khánh hạ.
Huê Vinh nói :
- Ðể tôi cầm dao mổ gan nó cho thỏa nư giận của tôi.
Khi lâu la dẫn Lưu Cao đến nơi .
Tống Giang mắng Lưu Cao rằng :
- Loài súc sanh, vả chăng ta với mi vốn là vô thù vô oán , mi nở nào lại nghe lời con đàn bà sâu sắc ấy , mà làm hại ta như vậy ? Bây giờ hoàng thiên hửu nhãn, mong hại người mà lại mang tai như vầy, thì mi liệu định thể nào ?
Huê Vinh nói :
- Thôi, thôi , hơi đâu mà hỏi loài phi nghĩa cho mệt.
Bèn xáchh đao xốc lại mổ bụng Lưu Cao, lấy trái tim ra dâng cho Tống Giang. Còn cái thây của Lưu Cao thì lâu la khiêng ra ngoài xẻ thịt mà ăn với nhau.
Tống Giang nói:
- Tuy nay đã giết đặng loài thất phu rồi , song con nghiệt phụ ấy còn chưa trừ khử thì cũng chưa đã nư giận của ta .
Vương Anh nói :
- Nhơn huynh chớ lo, để mai tôi xuống đó bắt con đờn bà ấy về , phen nầy sao sao cũng phải để cho tôi nhờ cậy chút đỉnh với.
Ai nấy nghe nói đều cười ré .
Ðêm ấy ăn uống với nhau cho tới hết canh ba mới mản tiệc.
Ngày thứ , ai nấy đều thức dậy thương nghị về việc công đả Thanh Phong trại .
Yên Thuận nói :
- Giao chiến hôm qua lâu la cũng đã mệt mỏi rồi. Vậy phải cho chúng nó nghĩ một ngày đã , rồi mai đánh cũng chẳng muộn chi .
Tống Giang khen phải.
Nói về Huỳnh Tín, nhứt nhơn nhớt mã về tới Thanh Phong trại , thì điểm binh canh giử bốn phía, rồi làm một tờ thân trạng phi báo cùng Thanh châu Tri phủ.
Tri phủ xem thân trạng thì cả kinh , lật đật sai người đi mời Tổng quản đến thương nghị việc ấy. ( Nguyên Tổng quản nầy tên Tần Minh, người ở Khai châu, vì có tánh nóng như lửa , sấm sét , cho nên người ta gọi là Tích Lịch hỏa. Người này hay cầm lang nha bổng, có sức cự nổi muôn người.)
Tần Minh nghe tri phủ đòi thì lật đật đến ra mắt, Tri phủ mới thuật các việc trước và trao tờ thân trạng của Huỳnh Tín cho Tần Minh xem.
Tần Minh nổi giận mà rằng :
- Quân giặc đầu đỏ nầy sao dám vô lễ như vậy kìa ? Thôi, để tôi đem đến đó bắt cho đặng chúng nó về đây .
Tri phủ nói :
- Việc nầy phải tính cho gấp, nếu để chậm trể chắc là chúng nó đến đánh Thanh Phong trại chớ chẳng không.
Tần Minh thưa rằng :
- Tôi đâu dám chậm trể , phải đi nội ngày nay mà thôi .
Tri phủ cả mừng, vội vả khiến quân dọn tiệc thết đải Tần Minh.
Mản tiệc rồi , Tần Minh ra điểm một trăm binh kỵ và bốn trăm binh bộ, kéo thẳng tới Thanh Phong sơn.
Nói về lậu la nơi Thanh Phong sơn hay đặng chuyện ấy liền phi báo cùng mấy vị hảo hớn.
Lúc ấy mấy vị hảo hớn vừa muốn đem binh xuống đánh Thanh Phong trại, kế nghe báo Tần Minh đem binh tới, thì ai nấy đều sửng sốt lấy mắt nhìn nhau .
Huê Vinh nói :
- Lời xưa có nói : Binh đáo tướng đương, thủy lai thổ yểm, sao liệt vị sợ lắm vậy ? Thôi, hãy khiến lâu la ăn uống cho no nê đi, rồi sẽ y theo kế tôi mà làm như vầy... như vầy...
Tống Giang khen rằng :
- Thiệt là diệu kế .
Bèn phân phối cho lâu la làm theo y kế ấy, còn Huê Vinh thì chọn một con ngựa cho hay và một bộ giáp rồi mang cung cầm giáo chờ Tần Minh tới .
Tần Minh đem binh đến Thanh Phong sơn thì đóng trại cách núi chừng mười dặm.
Rạng ngày khiến quân ăn uống cho no nê đặng có giao chiến, bèn chọn một chổ trống trải gần núi mà bố trận. Ðến chừng bày khai trận thế rồi, thì nghe trên núi có tiếng thanh la vang trời dậy đất, có một đạo binh ở trên núi kéo xuống.
Tần Minh gò ngựa chực hờm lang nha bổng mà xem cho kỷ, thì thấy đạo binh ấy có một tướng đi đầu quả là Tiểu Lý Quảng Huê Vinh.
Khi Huê Vinh xuống núi bố thành trận thế rồi, thì giục ngựa ra trước trận mà chào Tần Minh.
Tần Minh nói rằng :
- Huê Vinh, mi cũng là tướng môn chi tử, hưởng lộc trào đình đã nhiều đời, nay mi vâng lịnh trấn giử cỏi nầy, nở nào lại thông đồng với cường đạo mà bội phản quốc gia như vậy ? Bây giờ ta đem binh đến đây quyết bắt mi, vả mi phải xuống ngựa nạp mình kẽo nhọc ta ra sức.
Huê Vinh cười rằng :
- Chẳng phải ý tôi muốn bội phản triều đình như vầy đâu ngặt vì bị thằng Lưu Cao lấy việc công mà trả thù riêng, trần mưu thiết kế làm hại tôi, cho nên bây giờ đây tôi không nơi nương dựa túng phải lưu trú chốn này đặng lánh nạn, chớ không phải lòng tôi quyết muốn ; xin tướng quân xét lại, tìm kiếm phương chi cứu tôi với .
Tần Minh nói :
- Mi là quân phản nghịch, chớ nên nói nhiều lời . Nói rồi nên huơi lang nha bổng xốc lại đánh Huê Vinh.
Huê Vinh cười rằng :
- Mi thiệt là đứa không biết đi điều, ta thấy mi làm chức lớn hơn ta thì ta nhượng mi chút đỉnh, song mi cũng nằng nằng quyết hơn thua với ta mà thôi . Vậy thì ta với mi đều liều sống thác mà cự chiến với nhau một phen vậy.
Nói rồi bèn giục ngựa huơi thương xốc lại đâm Tần Minh .
Tần Minh cũng hươi lang nha bổng cự chiến, hai đàng đánh nhau đặng năm mươi hiệp mà chưa định hơn thua.
Huê Vinh bày thiệu phá đỉnh, giục ngựa chạy theo đường nhỏ mà lên núi.
Tần Minh cả giận vỗ ngựa rượt theo, Huê Vinh lấy cung tên bắn một mủi , trúng nhằm dải mão của Tần Minh .
Tần Minh cả kinh không dám theo nữa , bèn quày ngựa trở lại.
Huê Vinh đi theo đường khác thẳng lên sơn trại.
Tần Minh xuống tới chơn núi, vừa muốn chém giết quân lâu la, nhưng lâu la thấy Tần Minh xuống đến, thì vỡ chạy tứ tán hết.
Tần Minh khiến quân nổi trống la lên, rồi kéo nhau rùng rùng chạy lên núi. Té ra đi lên chưa đặng bao xa, thì có cây đá trên núi lăn xuống , lên nữa không đặng , túng phải quày trở xuống. Tần Minh lại càng giận lắm, bèn đem binh đi vòng theo chơn núi đặng kiếm đường mà lên .
Tìm cho đến đứng bóng, thì thấy phía bên Tây núi ấy, nơi đám rừng rậm, có một đạo binh dựng hai cây cờ đỏ, nổi tiếng đồng la vang dậy.
Tần Minh đem binh lên núi rượt theo theo binh ấy . Té ra cờ đỏ cũng mất, mà cũng không nghe tiếng đồng la nữa. Tần Minh xem lại đường ấy thì không nẻo thông, duy có một cái đường mòn để đi đốn củi mà thôi, song nẻo ấy cũng đã có cây đá lấp cản ngang đường rồi, Tần Minh lên nữa không đặng, bèn sai quân dọ kiếm nẻo đường.
Giây lâu quân trở về báo rằng :
- Phía Ðông núi nầy có một đạo binh cũng dựng cờ đỏ và gióng trống y như đạo binh trước.
Tần Minh dẫn binh chạy qua phía Ðông núi mà rượt theo đạo binh ấy, đến cũng không thấy chi hết.
Tần Minh giục ngựa đi vòng hết phía, kiếm đường mà lên, thì thấy bốn bên đều có cây đá lấp ngang không có nẻo thông, lại có quân thám báo rằng: