watch sexy videos at nza-vids!
WAPVN.US
13:17:4318/05/2024
Kho tàng truyện > Truyện Dài > DÃ SỮ > Chung Vô Diệm 41 - Hết - Trang 32
Chỉ mục bài viết
Chung Vô Diệm 41 - Hết
Trang 2
Trang 3
Trang 4
Trang 5
Trang 6
Trang 7
Trang 8
Trang 9
Trang 10
Trang 11
Trang 12
Trang 13
Trang 14
Trang 15
Trang 16
Trang 17
Trang 18
Trang 19
Trang 20
Trang 21
Trang 22
Trang 23
Trang 24
Trang 25
Trang 26
Trang 27
Trang 28
Trang 29
Trang 30
Trang 31
Trang 32
Trang 33
Trang 34
Trang 35
Trang 36
Trang 37
Trang 38
Tất cả các trang
Trang 32 trong tổng số 38

Hồi thứ Bảy Mươi Hai
Ba nước phân binh vây Hỗn Hải
Ngũ Lôi đánh chết Chung Thái Chơn

Nói rồi xách cặp song chùy đi ra, khi ấy cũng vừa lúc Lưu Túy Vân đứng một bên, xem thấy diện mạo của Xuân Vương thời có ý khen thầm, sực nhớ lại khi hạ san, Thánh mẫu có dặn rằng: Bên dinh Tề có một người Vương tử, tên gọi là Điền Nguyên, cùng ta năm trăm năm trước có lương duyên, nay phải cùng đó kết nguyền giai ngẫu. Vậy ta phải vâng theo lời Thánh mẫu, cho trọn việc nhân duyên. Nghĩ rồi bèn kêu rằng:
- Bớ vị tiểu anh hùng kia, xin hãy đứng lại, thiếp có lời thương nghị.
Điền Nguyên nghe tiếng người kêu liền ngó lại thì biết Lưu Túy Vân là người cứu mẹ mình, bèn hỏi:
-Tiên cô có việc chi thương nghị, xin hãy nói cho tôi nghe thử.
Túy Vân đáp:
- Phó Mạnh nó có yêu thuật, đao thương vào mình nó cũng trơ trơ, như tướng quân muốn xuất chiêu bây giờ, cho bần đạo đi theo cùng lược trận.
Tuyên vương nghe nói cả mừng và phán rằng:
- Nếu Tiên cô có lòng bảo hộ, ấy là hồng phước của Quả nhân.
Túy Vân và Điền Nguyên vâng lịnh ân cần, thẳng tới Ngô dinh khiêu chiến tức thì.
Nói về Phó Mạnh tuy là thắng trận về dinh nhưng mà không bắt được tướng Tề để trả thù cho Vương Báu nên trong bụng phừng phừng lửa đốt, chưa biết tính kế chi, xảy thấy quân vào phi báo rằng:
- Có tướng Tề tới trước dinh môn, xin Soái gia liệu định.
Phó Mạnh liền sửa soạn nai nịt, xách kim thương lên ngựa xông ra gặp mặt chẳng xưng hỏi họ tên, kẻ thương người chùy áp vô đánh nhầu, đánh độ một trăm hiệp có dư, Phó Mạnh khen rằng:
- Thằng con trẻ mà võ nghệ cao cường, hèn chi Tề quốc gọi là Thượng bang đại tướng, các tướng cũng phải đầu hàng khiếp sợ.
Nghĩ như vậy bèn lấy cái bạch ngọc luyện tế lên trên không, còn trên đầu Điền Nguyên cũng hiện ra ngũ trảo Kim Long, bửu bối liền trở lại đánh mình Phó Mạnh, Túy Vân xem thấy tỏ rõ, bèn niệm chú định thân Phó Mạnh đứng sững như trời trồng, Điền Nguyên chạy ra được cùng Túy Vân dắt nhau về trại, thưa qua hết sự tình, Tuyên vương với bá quan thảy đều mừng rỡ.
Nói về vợ chồng Huỳnh Cái, cũng về đồn binh ở tại Du Giang. Sở vương yêu trọng khác thường, Thể Vân lại mới trổ sanh chồi quế. Chúng tướng đều tới khánh hạ, Huỳnh Cái truyền mở tiệc ăn mừng, ai nấy thảy đều chúc tụng, có một mình Mạnh phu nhơn lòng buồn chẳng nói, Huỳnh nguyên nhung xem thấy mới hỏi:
- Phu nhơn có việc chi mà buồn bực, xin hãy phân cho soái gia đặng biết với nào.
Thể Vân đáp rằng:
- Vì thiếp có một việc, phu quân vốn thiệt không hay, lúc trước thần y Biển Thước có đưa cho thiếp hai hoàn linh đơn, người lại dặn rằng: Hoàn sắc đỏ trị bịnh Thần lôi, còn hoàn sắc trắng thì trị bịnh phong sa ác độc. Thuốc đó để trị bịnh cho Chung hậu vì tôi quên nên còn cất lại đây, bây giờ biết làm sao mà đưa cho người, để phòng khi nguy cấp.
Huỳnh Cái nói:
- Nếu linh đơn của thần y để lại, vậy bây giờ phải sai người qua đưa cho Chung quốc mẫu dự phòng.
Mạnh phu nhơn liền nói phải, Huỳnh Cái lập tức viết một đạo biểu văn và bỏ hai hoàn thuốc vào phong thơ, sai Vương Yên đội tuyết mang thơ tới dinh Tề lập tức, Vương Yên vâng lịnh bèn sửa soạn hành trang lên lưng ngựa thẳng xông tách dặm.
Đi thẳng mấy ngày, thời đã đến Lang Da địa giới, thấy lố nhố mấy hàng dinh trại, xem theo ngọn cờ mà thẳng tới Tề dinh, cũng thời may gặp Tống Thiên đi tuần, Vương Yên mới phân trần tự sự. Tống Thiên nghe nói cả mừng, bèn dắt Vương Yên vào trước mặt vua ra mắt. Khi Vương Yên tới trước Huỳnh La trướng triều bái và dâng phong thơ lên, Tuyên vương liền mở ra xem biểu văn như vầy:
Sở quốc thần Huỳnh Cái, với công chúa Mạnh Thể Vân, cúi đầu trăm lạy Tề quốc quân, cùng Chiêu Dương Chung Quốc mẫu, vợ chồng tôi đội ơn rất hậu, hàng ngày trông tưởng thiên nhan, nay thần y có để lại hai hoàn linh đơn, hoàn đỏ thời trị bịnh thần lôi, còn hoàn trắng thời trị phong sa ác độc, xin Bệ hạ chiếu theo chi dụng, để làm vật báu hộ thân, ngửa trông lượng Thánh ra ơn hỉ xả cho ngu thần muôn tội.
Tuyên vương xem biểu xong, kế thấy Điền Nguyên bại trận chạy về thưa rằng:
- Ngô tặc thiệt là anh hùng vô địch, nó dùng Bạch Ngọc luyện mà đánh con, may nhờ Tiên cô niệm chú định thân, con mới được đào sanh tẩu thoát.
Tuyên vương nghe nói thêm buồn bã, vì đã bị thất trận luôn luôn, kế thấy Túy Vân tới tâu rằng:
-Tôi thấy bệ hạ xem biểu văn Sở quốc, chẳng hay trong biểu nói những việc chi?
Tuyên vương nói:
- Vợ chồng Huỳnh Cái sai người đưa thuốc của thần y để trị những bịnh phong sa lôi hỏa.
Túy Vân tâu:
- Như vậy thời xin Bệ hạ chiếu theo trong toa mà điều trị, kẻo để lâu thêm nỗi khó lòng.
Tuyên vương như người mới tỉnh hồn, bèn truyền lịnh Liêm Thoại Hoa chia hai hoàn linh đơn, đem hòa với nước đổ cho Chung hậu. Còn Tuyên vương thời truyền quân đặt bày hương án và đích thân van vái cùng lão mẫu Lê San với thần y Biển Thước đại tiên xin cứu tử hoàn sanh cho Chung hậu.
Khi ấy Liêm Thoại Hoa vâng lịnh, bèn vào trong cạy răng đổ linh đơn cho Chung hậu, trong một giờ thuốc thấm đủ khắp tứ chi ngũ tạng, Chung hậu giương mắt tư bề dáo dác, Liêm Thoại Hoa đỡ ngồi dậy, cả nhà đều chạy tới vui mừng. Chung hậu khi ấy thấy Túy Vân đứng một bên mới buông lời hỏi rằng:
- Người con gái đó ở đâu mới tới. Ai gia lạ mặt không biết là ai?
Túy Vân thưa rằng:
- Bần đạo là học trò bà Hỏa Vân Thánh Mẫu, vâng lời thầy xuống cứu nương nương, một là vì hồng phước của Tề vương, hai là năm trăm năm trước cùng nhau kết duyên phận.

Chung hậu nghe nói thời đã biết nhân duyên tự nơi trời định, nên Hỏa Vân Thánh mẫu mới cho xuống đây cùng Điền Nguyên cá nước sum vầy, ngày sau sẽ làm Tề bang quốc mẫu, liền đáp rằng:
- Ai gia cám ơn sư điệt, vâng lời thầy xuống núi cứu ta, nội thần mau dọn yến dâng qua, chút lòng thảo đền ơn công khó.
Nội thần vâng lịnh dọn tiệc dâng lên, Liêm Thoại Hoa với Túy Vân ngồi hai bên còn Tuyên vương và Chung hậu thời ngời chính giữa, vua tôi vui cười hớn hở, mừng vì tử khí phục sanh, tiệc vừa mãn thời đã quá canh, ai nấy về dinh nghỉ an giấc điệp.
Đây nhắc lại vợ chồng Điền Côn đánh với Vương Báu, đã bị thương vừa hết, thâu binh về thành, đóng cửa lại gia tăng canh thủ. Trông cứu binh thôi đà mỏ mắt, vợ chồng ngồi than thở hết hơi, bỗng nghe tiếng pháo vang trời, Đào Kim Định nói:
- Chẳng biết việc gì mà vang tai pháo nổ, hay là cứu binh đã đến chăng? Vậy xin để thiếp lên thành xem thử.
Nói rồi dặn chị em Mộng Ngọc Trinh ở lại, một mình lên ngựa thẳng gới Vọng Địch Lầu coi lại.
Khi Kim Định lên lầu xem qua phía Tây, thấy có một toán đại binh cờ bay thấp thoáng, quân đóng hằng hà, liền lấy ống thiên lý dòm coi, quả thấy cờ đề Đông Tề ngự dinh bốn chữ. Thấy rồi rất mừng rỡ, trở về phủ nói với Điền Đơn hay rằng:
- Nay cứu binh của Quốc mẫu đã tới, phải dùng kế nội công ngoại giáp Phó Mạnh ắt bị bại vong, Tề binh mười phần đắc thắng.
Điền Đơn nghe nói cả đẹp, vì dưỡng bịnh đã hơn một tháng trọn. Nay tinh thần đà mạnh mẽ như xưa, Điền Đơn bèn truyền lịnh đánh trống kéo cờ, nhóm chúng tướng lại mà thỉnh lịnh, Đào Kim Định thưa rằng:
-Tiểu phi có một kế, dám tỏ với Vương gia, nay có cứu binh quốc mẫu đã tới rồi, phải dùng kế nội công ngoại giáp mới đặng. Dầu Ngô tặc có hùng binh mấy vạn, cũng chẵng còn một manh giáp trở về.
Điền Đơn khen phải, bèn truyền cho chúng tướng sắm sẵn hỏa pháo hỏa công, chờ tới canh ba thỉnh lịnh. Chúng tướng đều vâng lịnh về dinh truyền cơm nước xong xuôi, qua canh ba, Đào Kim Định nổi pháo làm hiệu, mở cửa thành xông ra, đi tới đâu truy sát tới đó.
Còn bên Ngô, Nguyên soái là Phó Mạnh, bại trận về dinh tức giận nằm không an giấc, đến canh ba bỗng nghe vang trời pháo nổ, ngó ra thời lửa đỏ như ban ngày, ba quân chẳng kịp trở tay, biết trúng kế dụ binh cướp trại.
Quân lật đật bỏ thương bỏ giáp, tướng vội vàng dắt ngựa cầm đao, Đào Kim Định đã đùa quân đánh tới ào ào. Ngô Phó Mạnh ra oai đánh đặng ba hiệp mà bị binh đông quá nên thất cơ bỏ chạy.
Còn bên dinh Tề, khi Chung hậu đương ngồi sau hậu viện cùng Túy Vân và Liêm Thoại Hoa bàn luận quân tình, bỗng nghe đùng đùng pháo nổ, ba mẹ con liền bước ra nhung trướng, sai quân đi thám thính cho rõ ràng, giây lát trở về phi báo hoang mang rằng:
- Ở trên thành Lang Đa thấy bóng hỏa quang nhấp nhoáng.
Chung hậu tức thì bấm tay làm một quẻ, biết Điền Đơn làm kế nội ngoại giáp công, vội truyền tả hữu tiên phong, hiệp cùng Điền Nguyên và Khổng Đại, kéo binh hùng thẳng vào cho kịp lúc.
Khi các tướng vâng lịnh đi rồi, Chung hậu nói với Túy Vân rằng:
- Phó Mạnh thiệt tinh thông pháp thuật, các tướng đi khó nỗi thành công, sư điệt phải giúp sức mới xong, cùng Liêm hiền tức cũng đi theo lược trận.
Hai người vâng mạnh liền sửa soạn nai nịt, thẳng tới dưới thành. Lúc đó Phó Mạnh như chim bị ná, chẳng biết ai là Lưu Túy Vân, kế thấy Đào Kim Định giục ngựa lướt vào, Phó Mạnh lại thê mười phần kinh hãi, hoảng hốt bèn bỏ dinh mà chạy, kế lại gặp ba vị vương gia, chiến trường mấy hiệp xông pha, Đào Kim Định lại theo sau rượt tới, một mình Phó Mạnh đánh cùng bốn tướng mà ngọn đao thương chẳng lọt vào mình, hễ đâm vào thời thấy một đạo bạch quang xông ra, ai nấy xem thấy thảy đều thất sắc.
Lui tới đánh hơn trăm trận, Phó Mạnh chẳng khác như mình đồng, một mình tả xông hữu đột, bốn tướng áp binh vào vây phủ.
Lúc này lại có Liêm Thoại Hoa với Túy Vân đi tới, thấy Phó Mạnh còn cự địch với bốn người, Thoại Hoa khen thầm:
"Thiệt là tà thuật lạ đời, nên nương nương mới biểu chị em ta tới đây giúp sức".
Thoại Hoa nói vừa dứt lời, Túy Vân liền lấy bửu đao tế lên trên không, kế có một trận gió thổi tới và biến hóa muôn ngàn cây đao trên không sa xuống. Khi ấy Phó Mạnh bất ý chẳng đề phòng, bị bửu đao chém đứt ra trăm khúc, các tướng dừng tay lại ngó, thấy Phó Mạnh đã thịt nát như tương, cùng nhau đàm đạo vui mừng, rồi thâu binh về trại. Thương hại thay cho một vị tướng xương đồng da sắt, tới chiến trường bỏ mạng như không, oan hồn lại trở về nước Hàn, báo mộng tỏ các việc với sư phụ là Thần lôi.
Còn Lưu Túy Vân khi thâu bửu bối rồi liền trở về dinh, lúc ấy Tuyên vương, Chung hậu còn ngồi nơi Huỳnh La trướng, có quân vào báo rằng:
- Các tướng thắng trận trở về còn ở trước quân môn đợi lịnh.
Tuyên vương cả mừng, truyền cho các tướng vào, Chung hậu cũng bước xuống nhung trước mà tiếp rước Lưu Túy Vân, Túy Vân thưa rằng:
-Tôi chẳng có tài năng gì mà làm nhọc lòng nương nương viễn nghinh quá bội.
Chung hậu bèn cầm tay Túy Vân dắt vào và mừng rỡ, kế thấy Hình ngục quan bước vào tâu rằng:
- Liêm thị vương phi đã bắt được Bạch Khởi và Túy Vân tiên cô cũng bắt được Vương Báu, hai tướng còn cầm giam nơi đây, xin Thiên tử cùng nương nương định đoạt.
Chung hậu liền truyền lịnh dẫn vào. Giây lát quân đem hai người vào quỳ trước sân. Chung hậu khi ấy phán hỏi, Bạch Khởi cúi đầu rơi lụy và tâu rằng:
-Trăm lạy nương nương xin mở lòng từ bi dung thứ cho kẻ tội thần nhờ vì tôi còn một mẹ già tóc bạc, tuổi năm nay đám tám mươi dư, chẳng có ai hôm sớm cậy nhờ, người luống mỏi mắt bơ vơ trông đợi, lại ngày trăm tuổi không ai tống táng, phận cô đơn tấc dạ ngậm ngùi, trung chưa đền, hiếu nọ chưa báo, dưới chín suối tôi chưa đành nhắm mắt.
Chung hậu nghe Bạch Khởi nói mấy lời thắm thiết, cũng phát động từ tâm, bèn phán:
- Bạch Khởi! Ngươi đã có lòng hiếu đạo, Ai gia cũng rộng lượng thứ dung cho, như người còn nghe lời gian tặc mà địch ta, nếu tái phạm thời Ai gia không dung thứ.
Nói rồi truyền quân mở trói cho Bạch Khởi, Bạch Khởi được tha tội, bèn cúi đầu lạy tạ, Chung hậu lại dặn:
- Ngươi mau khá trở về biểu chúa ngươi nạp biểu quy hàng và bắt cho được gian thần là Ngô Khởi, đem nạp cho Ai gia, Ai gia sẽ ban thưởng.
Bạch Khởi vâng dạ và cúi đầu lạy tạ lui ra. Chung hậu lại truyền quân dẫn Vương Báu tới, quân sĩ vâng lịnh dẫn vào, Chung hậu mới hỏi rằng:
- Gian tặc dùng tà thuật mà đánh Ai gia, nay đã bị bắt tới đây, vậy ngươi muốn chết hay là sống?
Nguyên Vương Báu có tà thuật hộ thân, nên chẳng sợ đao thương, tưởng chắc là không có ai giết đặng mình nên mắng rằng:
- Chung xủ phụ! Ta tưởng hồn mi đã về chín suối ai dè đâu còn sống tại dương trần, mi có dám mở trói ra cho ta, ta sẽ quyết một phen sinh tử.
Chung hậu nghe nói cả giận mà rằng:
- Ai gia thiệt có lòng dung thứ, mà sự muốn chết ấy là tại ngươi, đao phủ quân ở đâu, kiếp mời Hỏa Vân Động Tiên Cô đưa phi đao trừ loài gian tặc.
Quân đao phủ vâng lịnh vào mời Lưu Túy Vân ra, Túy Vân bước tới triều bái Chung hậu xong rồi, Chung hậu phán rằng:
- Nay phản tặc khi dễ Ai gia quá đỗi, nó tưởng giết nó chẳng kham nên phiền sư điệt một phen, lấy đầu gã mà rửa hờn mới đặng.
Túy Vân vâng lịnh, quân đao phủ dẫn Vương Báu đem khỏi quân môn. Túy Vân niệm linh văn, rồi lấy báu đao tế lên trên không, tường quang muôn đạo thẳng xông, tức thì hóa ra hàng hà phi đao, chỉ ngay trên đầu Vương Báu mà chém nhừ chẳng khác như mưa sa. Thương ôi! Nát thịt tan da, hồn ác đã lìa khỏi xác.
Tuý Vân chém xong Vương Báu, thâu phép lại trở về phục chỉ. Chung hậu cả mừng, kế thấy Mộng Ngọc Nga tới trước triều bái tâu rằng:
-Tiểu chúa tôi cũng còn mang bịnh, thần thiếp cũng có bị thương, Chung Long, Chung Hổ còn ngọa bịnh tại sàng, nên không đi được mà viễn nghinh Vương mẫu.
Chung hậu nói:
- May có vương tức tới đây mới nhớ, không thời Ai gia đã quên rồi.
Nói rồi bèn lấy túi mở ra, lấy linh đan mà đưa cho Ngọc nga, biểu phải trở về dinh mà điều trị. Ngọc Nga lãnh lấy linh đơn, đem về điều dưỡng cho Điền Đơn và chư tướng.
Kế đó Tuyên vương và Chung hậu truyền lịnh cho các tướng thâu thập lương thảo, bạt trại mà vào thành Lang Da, Điền Đơn với mấy vị Vương phi cùng các tướng ra khỏi thành nghinh tiếp. Chung hậu thấy mặt Điền Đơn thời rơi lụy mà rằng:
-May nhờ có tiên đơn cứu tử, không thời mẹ con ta nay đã phân ly.
Tuyên vương thấy vậy cũng cảm bèn vào đại điện truyền quân dọn tiệc. Trong giây lát quân nội thần dọn tiệc dâng lên. Chung hậu biểu Liêm Thoại Hoa rót ra ba chung ngự tửu, đưa lên cho Lưu Túy Vân và nói:
-Tiên cô có công cứu Điền Nguyên, Ai gia xin tạ ơn ba chung rượu này.
Túy Vân tiếp lấy tạ ơn, uống hết đà đỏ mặt bèn thưa:
- Đệ tử là người sơn dã, chưa hiểu hết phép tắc triều đình cúi xin Quốc mẫu bao dung, sách có chữ: Tửu kiến chơn tánh, vậy ngày mai tôi xin trở về núi, phục chỉ lại cho lão sư tôn hay, chẳng hay quốc mẫu có sự chi dạy bảo tôi chăng, đặng tôi trở về tâu lại.
Chung hậu nghe nói thời nghĩ thầm rằng:
" Sự nhân duyên tự nơi trời định, nay Lão mẫu sai Túy Vân xuống núi cũng có ý chi, phải thừa cơ mà hỏi càng cho biết".
Nghĩ rồi bèn hỏi rằng:
-Sư điệt! Hỏa Vân động môn đồ đông lắm. Tới Tề bang mà vầy duyên, cầm sắc cũng nhiều, nay sư điệt cũng có tiền duyên nên lão mẫu mới sai xuống, có lẽ cho đoàn viên tụ hội?
Túy Vân nghe nói gật đầu và thưa rằng:
- Lời Quốc mẫu nói quả có thiệt, nhưng đệ tử xét lại chữ hồng phước sao cho bằng thanh phước, công tu hành đã được mấy năm dư, nếu vâng lời Quốc mẫu bây giờ ắt là uổng công tu luyện.
Chung hậu hỏi tiếp:
- Nay Ai gia muốn hỏi một chuyện, không biết sư điệt có bằng lòng không?
Túy Vân thưa:
- Đệ tử đã vâng sứ mạng xuống đây, Quốc mẫu có biểu việc gì, thời đệ tử cũng xin cam vâng chịu.
Chung hậu cả mừng, bèn nói:
- Việc nhân duyên còn thiếu một người làm Nguyệt lão, trong môn đồ Thánh mẫu biết cậy ai?
Nói rồi lấy con mắt liếc qua Đào Kim Định, Kim Định biết ý, liền bước ra thưa rằng:
- Nhi tức cũng là học trò Thánh mẫu, băng nhân cũng kẻ trước người sau, sự mai dong tôi chịu làm đầu, tờ gián thiệp sẽ xin hầu Quốc mẫu.
Chung hậu nói:
- Hồi trước, Thiên tử sính lễ Ai gia có một cái Bích ngọc đai, còn Yến tiên sanh làm kẻ băng nhân, bây giờ lấy cái Kim ngọc đái của Điền Nguyên mà sính lễ Lưu tiên cô mới phải.
Túy Vân nghe nói, mặt có sắc thẹn thùng bèn thưa:
- Đệ tử chưa hồi sơn phục chỉ, sợ khi đắc tội với tôn sư, việc lưỡng nan, biết tính là sao, vậy xin cho đệ tử phản hồi sơn động phục chỉ đã.
Kim Định nói:
- Việc đó xin đừng có ngại, sự hôn phối phải cho kịp thời, hãy vâng theo ý chỉ của Nương nương ta tuân lễ dành làm mai chúc.
Túy Vân mắc cỡ, cúi đầu chẳng nói nữa, Chung hậu biết ý đã thuận tình, bèn truyền lệnh cho Kim Định và ít cung nữ dẫn Túy Vân vào biển phòng, bỏ hết đạo y, thay đổi vương phục, cài trâm đội mão, theo nghi vệ vương gia và truyền cho nội thần dọn một kiệu hoa biểu Liêm Thoại Hoa đưa Túy Vân về Lâm Tri trước, rồi sẽ lựa ngày thành thân với Điền Nguyên Thái tử. Việc hỷ sự nói về hồi sau.
Qua ngày sau, Chung hậu biểu Điền Đơn mở kho lúa lấy tiền phát cho quân sĩ và ban cấp cho những kẻ bần dân già cả, nghỉ quân một tuần, mới ban sư trở về Lâm Tri Hỗn Hải.
Nói về bá quan văn võ tại thành Lâm Tri, nghe tin ngự giá ban sư, đều ra khỏi cửa thành nghinh tiếp. Tuyên vuơng với Chung hậu thẳng vào Kim Loan điện, bá quan triều bái xong kế thấy Bắc cung là Trịnh Ngọc Thiền cũng tới triều kiến. Chung hậu lật đật bước xuống ngai đỡ dậy, nói rằng:
- Vương muội cần lao vương sự, ở nhà liệu lý các việc trong cung đình, hãy theo ta vào trong Chiêu Dương cung, chị em sẽ phân trần sau trước.
Lúc đó Tuyên vương thời đi trước. Chung hậu với Bắc cung theo sau, đi ngang Phân cung lầu, Tuyên vương xem thấy Tây cung bỏ vườn hoang cỏ rậm, ngậm ngùi nhớ Hạ Nghinh Xuân thuở nọ ân tình xưa như nước chảy xuôi, thấy vật lại nhớ tới người, hai hàng luống khôn ngăn lụy ngọc. Chung hậu liếc mắt ngó thấy tức cười bèn nói:
- Thần thê xem thấy Tây cung rất buồn bã, động lòng lại nhớ tới Hạ Nghinh Xuân, xin Thiên tử xá tội cho Tây cung, đến xuân tiết tới kinh thành du ngoại.
Ba người vừa đi vừa nói, giây lát đã tới Chiêu Dương cung, ba người vào đại điện đồng ngồi, truyền cung nữ dọn bày yến tiệc, Trịnh Bắc viện rót hai chung ngự tưu, kính dâng thiên tử với Chiêu Dương, cùng nhau đàm đạo sự tình, Chung hậu nhắc lại việc mười hai năm trước rằng:
- Hạ Nghinh Xuân, toan dùng chước độc, làm cho mẹ Bắc con Nam, Ai gia đã bị biếm vào lãnh cung, còn Điền Nguyên nhờ có Thể Vân cung nữ, Huỳnh Cái thâu làm nghĩa tử, tới nay đã khôn lớn nên người, nay nó lại lên tiên sơn rước đặng Thần y, đem về cứu Đả quỷ thần tiễn cho ta, Ai gia đã hồi sanh khỏi tử, lại đặng thêm cốt nhục trùng phùng, ấy cũng nhờ phước đức Thiên công, sách có chữ: Kiết nhân thiên tướng,
Khi Chung hậu thuật hết lời, Trịnh Ngọc Thiên nghe rồi mừng rỡ không cùng, Chung hậu lại nói:
- Vì Ai gia chẳng giết Ngô Khởi nên nó làm ra tai họa tới nay, nếu như trời chẳng giúp người lành, thời một trăm Chung Vô Diệm cũng đà nát tánh mạng.
Ba người trò chuyện rượu đã mãn tuần, Chung hậu nói:
- Ai gia bấy lâu gối tuyết nằm sương, bây giờ phải tịnh dưỡng ít ngày, Ngự muội vắng mặt Thiên tử đã lâu, nay Thiên tử phải qua bên Bắc cung an nghỉ.
Tiệc vừa mãn canh đà quá khắc, Tuyên vương nói với Ngọc thiền đi tới Bắc cung, còn Chung hậu thời ở lại Chiêu Dương, trướng phụng màn loan an giấc điệp.
Nói về Liêm Thoại Hoa với Túy Vân, khi về tới Lâm Tri rồi, vào ở nơi Đông cung viện. Đương lúc canh ba, hai người còn ngồi đàm đạo với nhau, bỗng thấy trận gió thổi qua, nghe như tiếng thần kêu quỷ khóc, Liêm Thoại nói:
-Sự ấy rất kỳ dị, điềm kiết hung chưa rõ lẽ nào?

Túy Vân thưa:
-Trong cung viện chẳng phải là chỗ hoang vu mà có sự quỷ ma kỳ quái, vậy để em chiêm một quẻ cho rõ lẽ kiết hung.
Thoại Hoa khen phải, Túy Vân chiêm quẻ xong rồi, bèn nói:
- Ngũ hành phân minh quyết đoán, quẻ lục xung tai họa trùng trùng, thành Lâm Tri thiếu kiết đa hung, giặc đã đến đùng đùng náo động.
Thoại Hoa nghe nói thở vắn than dài, kế thấy cung nữ vào báo:
- Có Chung nương nương giá đáo, Vương phi phải tiếp rước cho mau.
Thoại Hoa truyền cung nữ mở cửa giữa ra mà tiếp rước Chung hậu. Khi Chung hậu vào ngồi, hai người làm lễ xong , Chung hậu nói:
- Ai gia thấy một trận cuồng phong quái lạ, chiếm một quẻ thời biết có chiến tranh, Điền Nguyên tai kiếp khỏi mới được thành thân, Túy Vân phải tùng quân mà trừ yêu phá quỷ, việc thiên cơ chẳng nên tiết lộ, hai người lo sửa soạn mà đi bình Ngô.
Hai người vâng lịnh ân cần, Chung hậu lật đật trở về cung viện.
Nói về Tuyên vương với Bắc cung sáng ngày thức dậy, đều tới Chiêu dương cung mà đàm luận. Đương khi nói việc kiến tu vương phủ, lo lập cho Điền Nguyên với Túy Vân thành thân, xảy thấy cung quan vào tâu:
-Có hai vị vương gia tới xin triều kiến.
Thiên tử cho vào, Điền Đơn với Điền Nguyên tới trước cẩm trướng, triều bái xong, Tuyên vương hỏi: -Vương nhi tới có sự chi lạ hay là theo lễ thường định tỉnh thần hôn.
Hai vị vương gia tâu rằng:
-Vì Hàn quốc Trương Xa nguyên soái bị bại binh nên đi cầu viện với nước Ngô, ngoài ải quan có cáo cấp văn biểu, xin vương phụ cùng vương mẫu lo phương cự địch.
Tuyên vương nghe tâu than rằng:
-Ấy là tại Quả nhân bạc đức, nên Chiêu Dương chưa hề có một ngày an thân.
Chung hậu nói:
- Việc binh hẳn số trời đã định, ấy là tai kiếp của tướng Tề, nếu như Thần Thê không đi, thời có ai bình Ngô cho đặng, còn một nỗi trong cung viện không ai coi sóc, chưa biết phó thác việc ấy cho ai. Ra đi lòng những ai hoài, bề nội cố chưa an tấc dạ. Chung hậu nói vừa dứt lời ngó lại thấy Trịnh Ngọc thiền mặt có sắc thả, thời biết có tai kiếp lâm thân, Chung hậu khi đó mới nghĩ thầm rằng:
" Phải lập kế lo mưu cứu giải".
Nghĩ rồi bèn biểu cung nữ vào lấy cặp giỏ hồi trước đem ra (nguyên Chung hậu hồi tới Lâm Tri kết bạn với Tuyên vương, có gánh theo một cặp giỏ, thời thấy có ba cái áo cưới, một đôi giày bông, một cái lược bằng cây có ba cái răng, một cái kiếng soi mặt, mười hai khúc cây bằng cây táo, tám sợi dây gai, sáu cặp ống trúc và hai cây chổi). Tuyên vương xem thấy che miệng lại cười, còn Chung hậu thời mừng rỡ, bèn lấy đôi giày và ba cái áo đưa cho Trịnh Bắc cung rồi nói:
- Vật này tuy kỳ dị, nếu người vô phước dùng nó không nên, Ai gia cảm ơn của Bắc cung, nên muốn cứu cho mẹ con toàn tánh mạng, hễ khi lâm cơn nguy biến, thời mặc nó vào sẽ khỏi sự tai ương, hãy đem về bên cung viện thâu dùng đề phòng tới lúc ngộ sự.
Trịnh Ngọc Thiền tiếp lấy tạ ơn, Chung hậu lại kêu Điền Đơn dặn rằng:
- Mười hai khúc cây với một cái chổi, mẹ sẽ giao cho con phải làm như vầy... như vầy... Và lãnh ba muôn binh qua chỗ rừng hoang, ở bên phía Đông Nam, đồn binh mai phục, chờ khi nghe có tiếng pháo nổ vang trời thời xua binh ra sát giặc lập công, lấy cho được ải Thiên quan, sẽ có người tiếp cứu.
Điền Đơn cúi đầu vâng lịnh, Chung hậu lại giao một cái lược và một cái kiếng cho Điền Nguyên, còn tám sợ dây gai và mười hai cái ống trúc và viết một phong thơ, sai cung quan đưa ra Lang Da thành cho Điền Côn. Chung hậu sắp đặt xong rồi, vợ chồng sửa soạn lâm triều, kế bá quan đến triều bái, Chung hậu kêu Yến Anh đến dặn rằng:
- Ai gia mắc chinh phạt nên để lại cho khanh một phong cẩm nang, chờ đến cơn lâm biến, mở ra coi đó mà làm, việc triều chính cậy khanh toan liệu.
Yến Anh lãnh lấy phong thơ và tạ ơn. Kế thấy năm vị vương cũng tới triều kiến. Chung hậu bèn phán rằng:
- Năm vương tức mỗi người lãnh binh một vạn, hiệp lại làm thành trận Ngũ Long, phải dùng đủ năm sắc hiệu cờ, chia ra làm năm đạo. Còn Khổng Đại lãnh một cây lịnh tiễn, tới giáo trường mà tuyển lấy năm muôn binh, Chung Long, Chung Hổ cũng tùy hành, Tống Vạn, Tống thiên đều đi lược trận.
Các tướng lãnh chỉ lui ra. Chung hậu lại biểu Điền Nguyên lãnh ba ngàn binh cường tráng, đi làm tiền đạo tiên phong, dụ binh Ngô qua khỏi Sơn Cường, hễ giao chiến phải dùng mưu trá bại. Rồi Chung hậu lại tâu với Tuyên vương rằng:
- Nay Thần hậu xin đi cự địch, việc bảo giá đã có Tể phú với bá quan dẫu có sự nguy nan, thời đã có cứu tinh ngộ kiết.
Tuyên vương nói:
- Ngự thê đi đề binh chinh phạt, Quả nhân cầu cho mau mau bình định Ngô bang, được cùng nhau cộng hưởng thái bình, kẻo lòng trẫm đêm ngày hoài vọng.
Vợ chồng nói qua nói lại một hồi lâu, rồi bãi triều, ai lui về dinh nấy.

HOMECHAT
1 | 1 | 215
© Copyright WAPVN.US
Powered by XtGem.Com