watch sexy videos at nza-vids!
WAPVN.US
15:13:1630/01/2026
Kho tàng truyện
Chỉ mục bài viết
Vô Địch Hắc Quyền -60
Trang 2
Trang 3
Trang 4
Trang 5
Tất cả các trang
Trang 3 trong tổng số 5

Chương 55: Bái Phỏng

Diệp Thiên Vân vào phòng thay đồ, thay một bộ quần áo khá mát rồi đi xuống lầu, từ sau lần hắn mua quần áo trước, hình thể và thể trọng đều không có chuyển biến quá lớn.
Lên lầu hai thấy hai người kia đứng đợi mình ở đó, trong tay còn cầm một vài thứ, xem ra là muốn tặng cho mình.
Diệp Thiên Vân đi qua quan sát bọn họ một chút rồi mới lên tiếng: “Tôi là Diệp Thiên Vân, ngồi xuống hẵng nói.” Lời nói của hắn cũng không nặng, nhưng lại khiến người ta có cảm giác áp lực.
Hai người thấy Diệp Thiên Vân tới, đều nhìn nhau, một người trong đó vội nói: “Tôi chính là Tiểu Tam, Diệp tiên sinh ngài có lẽ không nhớ tôi.”

Nói xong lại chỉ vào người kia nói: “Hắn là Ma Ngũ, hai người chúng tôi hôm nay nhận lỗi với ngài, ngài đại nhân không chấp kẻ tiểu nhân, sau này chúng tôi nhất định sẽ sửa đổi!”
Diệp Thiên Vân nhẹ gật đầu lấy một điếu thuốc, Ma Ngũ thấy thế lập tức lấy bật lửa châm cho Diệp Thiên Vân, sau đó mới cúi đầu khom lưng nói: “Diệp tiên sinh, ngày đó thật xin lỗi, chúng tôi thật ra không định làm thế.”
Tiểu Tam cũng vội phụ họa: “Ngày đó chúng tôi vốn đi quán bar chơi, chỉ là do uống hơi nhiều, có chút không tỉnh táo, nên mới làm ra chuyện hồ đồ đó.”
Diệp Thiên Vân nhìn hai người kia không hề giống người tốt, liền hỏi: “Hai người các anh làm nghề gì?”
Tiểu Tam do dự nửa ngày mới ấp a ấp úng nói: “Diệp tiên sinh, tôi không dám lừa ngài, chúng tôi chỉ là côn đồ, bình thường thu chút phí bảo vệ, mua bán vài thứ mà thôi.”
Thật ra lời của hắn cũng có chút không chân thực, Tiểu Tam, Mã Ngũ và hai gã nằm trên giường kia cũng coi như là một nhóm có chút thế lực, có mấy tên thủ hạ, tài lộ cũng rất rộng, bình thường đều được người ta gọi là Tam ca, Ngũ ca, cũng được xem là ác bá một vùng, là dạng ngang tàng nhưng sợ cứng, gặp Diệp Thiên Vân cũng coi như bọn họ không may, hai gã trêu vào tàn phế cả hai, đúng là muốn ngang tàng cũng không được, Tiểu Tam và Mã Ngũ hoàn toàn bị Diệp Thiên Vân dọa cho kinh sợ, bởi vì thủ đoạn của hắn quá nham hiểm. Ở trong ấn tượng của hai người bọn họ, Diệp Thiên Vân ra tay quá độc ác.
Bọn họ không phải không nghĩ tới chuyện trả thù, nhưng từ miệng Dương Tân mà biết được những lời nói của Diệp Thiên Vân hôm đó, trong lòng liền e ngại hắn, người như vậy không nên trêu vào, thân thủ Diệp Thiên Vân phi thường tốt, nếu như trả thù không thành thì theo như lời của hắn nó cả nhà mình sẽ tiêu đời.

Diệp Thiên Vân rít một hơi nói: “Ngày đó thật sự người tôi cứu là một người bạn của tôi, nàng cũng không bị gì cả, lần này coi như bỏ qua, các anh trở về đi!” Võ quán còn có một đống chuyện chưa giải quyết, hắn căn bản không có tâm tư dây dưa với bọn họ.
Hai người nghe xong thì lại do dự, chủ yếu là vì chuyện này giải quyết quá dễ dàng, hai người đều đã suy nghĩ kỹ vài ngày, căn bản không thể tin Diệp Thiên Vân sẽ bỏ qua cho bọn họ, ít nhất cũng sẽ bị đánh một trận, nhưng bây giờ lại giống như nằm mơ.
Tiểu Tam nói: “Diệp tiên sinh, chúng tôi là thành tâm tới xin lỗi ...” Hắn còn chưa nói hết, Diệp Thiên Vân đã ngắt lời hắn: “Anh yên tâm đi, chuyện này cho qua, tôi sẽ không gây phiền toái cho các anh.”
Hai người vừa nghe xong liền nhìn đối phương, chỉ là trong lòng vẫn còn chưa chắc chắn lắm, chỉ là người ta đã nói thế, cũng không thể không tin người ta, những câu bốc mùi cũng đem ra nói: “Đây là chút tâm ý của bọn tôi, mong ngài nhận lấy.”
Diệp Thiên Vân đang muốn từ chối, đột nhiên cô gái tiếp tân đã đi tới nói: “Diêm Phong tiên sinh đến.” Vừa nói xong thì thấy Diêm Phong dẫn hai người lên lầu, nhìn xung quanh, sau đó mới đi về phía Diệp Thiên Vân.
Diệp Thiên Vân cũng không còn thời gian trả lời hai người kia, đi tới trước cười cười nói: “Không tiếp đón từ xa, hai ngày trước đúng lúc tôi không có ở đây. Nói xong đã hành lễ.”
Diêm Phong cũng trả lễ, vừa cười vừa nói: “Quá khách khí rồi, lần trước tới bái phỏng, đúng lúc không có cậu ở đây, nhưng cậu giúp tôi giải quyết không ít phiền toái nha!”
Tiểu Tam và Mã Ngũ ở bên cạnh lập tức giống như bị sét đánh, Diêm Phong là ai bọn họ sao lại không biết chứ? Chính là chủ tích tập đoàn Bát Đạt, chỉ cần không phải đần độn thì sẽ biết.
Bọn họ cho rằng Diệp Thiên Vân bất quá chỉ là một người tàn nhẫn, nhưng lại không ngờ hắn có thế lực đến như vậy.

Hình tượng Diệp Thiên Vân đột nhiên giống như ngọn núi cao sừng sững, ngay cả Diêm Phong cũng khách khí với hắn như vậy, mình thì tính là cái rắm gì, không khỏi âm thầm cảm thấy may mắn vì mình không có báo thù.
Diệp Thiên Vân nói: “Mời lên lầu! Nói xong liền dẫn Diêm Phong vào phòng khách ở trên lầu, Thạch Thanh Sơn cũng đi lên lầu theo.”
Đây là lần đầu tiên Diệp Thiên Vân tiếp khách ở phòng khách, nơi đây rất có khí tức võ đạo, bài trí bên trong cũng vô cùng lịch sự, hắn mời Diêm Phong ngồi xuống, lại căn dặn Thạch Thanh Sơn dâng trà.
Diêm Phong nhìn hồi lâu rồi mới lên tiếng: Điều kiện nơi này thật không tồi, rất coi trọng ý cảnh. Hắn nói xong thì Thạch Thanh Sơn đã mời trà rồi đứng sau Diệp Thiên Vân.
Diệp Thiên Vân nhấp một ngụm trà cười cười, cũng không nói gì thêm.
Diêm Phong cũng uống một ngụm rồi mới nhìn Diệp Thiên Vân nói: “Thật ra tôi đã sớm muốn bái phỏng cậu, chủ yếu là vì thấy một cước đá cọc gỗ kia của cậu rất có lực, người học võ nếu yêu mến nhau sẽ thích luận bàn, tôi cũng không ngoại lệ!”
Diệp Thiên Vân nhìn Diêm Phong, ánh mắt kia quá sắc bén, khiến người khác nếu đã nhìn thoáng qua thì không thể quên được, sau đó mới lên tiếng: “Mấy ngày gần đây tôi có chút không tiện, anh ước định một thời điểm nào đó, chúng ta luận bàn một chút được không?”
Diêm Phong nghe xong vội khoát tay nói: “Trước kia tôi cũng muốn đọ sức với cậu, nhưng hai ngày trước cậu đánh một trận với Uy Chấn Thiên, tôi liền biết mình không phải là đối thủ của cậu rồi.”
Diệp Thiên Vân nghe xong cười cười nói: “Chỉ là may mắn thôi, thật ra nếu luận thực lực thì Uy Chấn Thiên mạnh hơn nhiều.”

Diêm Phong cười ha hả một hồi, rồi mới lên tiếng: “Cậu cũng không cần khiêm tốn, sự thắng thua của võ giả nói lên thực lực, thua chính là thua, thắng chính là thắng, không thể có chút giả tạo nào được. Uy Chấn Thiên là ai? Đệ tử nội môn Trạc Cước, mặc dù Trạc Cước cũng không thuộc trong mười đại môn phái, nhưng cũng có căn cơ mấy trăm năm, không phải là dạng hư danh, võ cậu đều có chỗ độc đáo, nếu như không phải có công phu thực, sao có khả năng thắng hắn.”
Thạch Thanh Sơn vẫn chưa biết Diệp Thiên Vân luận võ với người ngoài, vừa nghe lời Diêm Phong nói trong lòng liền cực kỳ kích động, mình quả nhiên đã gặp được danh sư!
Diêm Phong rất cởi mở nói: “Thật ra lần này tôi tới là muốn cảm ơn cậu, Uy Chấn Thiên vốn muốn gây phiền toái cho tôi, nhưng không ngờ cậu lại giải quyết hộ, đây đúng là cứu tôi một mạng đó!”
Diệp Thiên Vân cũng không muốn bị cuốn vào trong tranh đấu của bọn họ, liền lắc đầu nói: “Thật ra tôi chỉ luận bàn với hắn một chút, căn bản không thể nói là giúp đỡ, anh đã quá khách khí rồi.” Đây là dạng chuyện nếu giúp bên này, nhất định sẽ đắc tội bên kia, Diệp Thiên Vân lúc ấy luận võ với Uy Chấn Thiên cũng không phải vì Diêm Phong.
Diệp Thiên Vân đột nhiên nhớ lại một chuyện liền hỏi: “Xin hỏi anh biết Tề Bằng Phi không?”
Diêm Phong giống như cười mà không phải cười, nói: “Đồ đệ cậu đánh hắn à!” Nói xong liền nhìn về phía Thạch Thanh Sơn.

Chương 56: Thành Tâm Kết Giao

Trong lòng Diệp Thiên Vân có chút giật mình, hắn sao biết tin tức truyền nhanh như vậy chứ, vừa đánh hôm qua, hôm nay đã biết.
Diêm Phong đã nhìn ra, liền giải thích: “Tin tức trong võ lâm truyền rất nhanh, giống như trận chiến của cậu và Uy Chấn Thiên, tin tức sáng hôm sau đã truyền ra, nghe nói cánh tay phải của Uy Chấn Thiên bị cậu đánh gãy, xương sườn cũng nứt vài đoạn.” Nói xong hắn thong thả nhấp trà.
Diệp Thiên Vân lúc này mới xem trọng mạng tin tức võ lâm, lúc ấy ở ngoại ô thành phố, hơn nữa cũng không có ai xung quanh, căn bản là không thể truyền ra ngay được, chỉ có thể là sau khi Uy Chấn Thiên trở về bị người khác biết, tốc độ tin tức như vậy cũng thật là đáng sợ.
Diêm Phong tiếp tục nói: “Tề Bằng Phi là người Hình Ý môn, hơn nữa còn là quái thai Hình Ý môn. Hắn thuộc về đệ tử đời thứ ba hiện nay trong phái, chỉ là võ nghệ thật sự khiến người khác nói không nên lời, nhưng nhân duyên người này phi thường tốt, nhân mạch trong môn phái rất nhiều. Bây giờ bị võ quán các cậu đánh, tìm tới cửa cũng là chuyện sớm muộn mà thôi.”

Nói xong lời này, sắc mặt Thạch Thanh Sơn trở nên tái nhợt, cái họa này là do hắn gây ra, bây giờ liên lụy võ quán, làm sao có thể ăn nói, cho nên hắn vội nói với Diệp Thiên Vân: “Sư phụ, đây là chuyện riêng của tôi, không liên quan đến võ quán, tôi sẽ chịu trách nhiệm chuyện này.”
Diệp Thiên Vân nhìn hắn, chuyện này không phải nói một người gánh chịu là được, đã biết rõ lai lịch đối phương thì dễ giải quyết hơn nhiều, liền vừa cười vừa nói: “Hắn tới võ quán cũng không phải là chuyện riêng của một mình cậu, thế thì cậu làm sao chịu trách nhiệm? Cậu là người thừa kế võ quán, nếu không truyền thừa lại, giữ võ quán thì có ích gì?” Lời nói của Diệp Thiên Vân khiến hắn á khẩu không trả lời được.
Diệp Thiên Vân sau khi nói xong với Thạch Thanh Sơn lại hỏi Diêm Phong: “Hình Ý môn chẳng lẽ không thuộc ngoại môn à? Tại sao còn nói đến đệ tử đời thứ ba?”
Diêm Phong thấy Diệp Thiên Vân vẫn bình tĩnh không khỏi khiến hắn bội phục, Hình Ý môn đã dám tìm tới cửa lại gây chuyện, xác thực rất có can đảm, liền đáp: “Hình Ý môn xếp thứ hai trong mười đại môn phái, nhưng lại có điểm vô cùng đặc biệt. Thật ra Hình Ý môn cũng là thuộc ngoại môn, chỉ có điều yêu cầu nhập nội môn có chút bất đồng. Bởi vì người học Hình Ý quyền rất nhiều, cho nên nội môn đệ tử bọn họ cũng chẳng ít hơn những môn phái khác, hơn nữa nhập môn cũng nói đến thứ tự trước sau.”
Diêm Phong nói một hơi nhiều như vậy, trong miệng hơi khát, nhấp một ngụm trà rồi lại tiếp tục nói: “Bọn họ cứ hai mươi năm lại chia một cái giới tuyến, gọi là Nhất Đại, mỗi thế hệ bao nhiêu thì không xác định được, có điều ít nhất cũng phải có hơn trăm người, tất cả những người có tư chất, có cống hiến với môn phái đều muốn tiến vào nội môn. Cậu học Hình Ý quyền, thì cũng biết trường phái Hình Ý rất nhiều, mỗi một hệ đều có đặc điểm riêng, hơn nữa bên trong có đôi khi cũng cạnh tranh với nhau.”

Diệp Thiên Vân là lần đầu tiên nghe được chuyện của Hình Ý môn, liền vô tình bị hấp dẫn, loại truyện này trong chốn võ lâm bình thường làm sao có thể nghe được, hắn âm thầm ghi nhớ những chuyện này, sau đó mới nói với Diêm Phong: “Thật ra tôi cũng không tính là người võ lâm, chỉ là vô cùng yêu thích võ thuật mà thôi.”
Diêm Phong nhìn Diệp Thiên Vân có chút quái dị, sau nửa ngày mới lên tiếng: “Cho dù trước kia cậu không phải, nhưng sau trận chiến với Uy Chấn Thiên, thì cũng đã là người trong võ lâm, bởi vì cậu đã đủ tư cách tiến vào võ lâm, lúc này cậu cũng không thể tự quyết định được nữa rồi.”
Diệp Thiên Vân ngẫm lại cũng nhẹ gật đầu, sau trận chiến giữa mình với Uy Chấn Thiên, nhất định sẽ khiến người khác chú ý, theo lý thuyết mình cuối cùng vẫn phải tiến nhập võ lâm, chỉ là bây giờ lẻ loi một mình, có chút đơn bạc.
Diêm Phong lại nghĩ rồi nói: “Thật ra tôi là người Bát Cực môn, rất nhiều người biết, hơn nữa tôi và Trạc Cước môn...”
Diệp Thiên Vân kinh ngạc ngắt lời hắn: “Diêm tiên sinh người Bát Cực môn, tôi là lần đầu tiên được nghe đấy, tôi luyện tập Bát Cực quyền từ nhỏ, có thời gian tôi có thể thỉnh giáo ngài đấy.”
Thật ra Diêm Phong muốn nói mình sẽ giải nghệ với Uy Chấn Thiên, chỉ là Diệp Thiên Vân cũng không cho hắn có cơ hội, bởi vì hắn biết rõ một khi để Diêm Phong nói ra vậy chuyện không muốn đến cuối cùng cũng sẽ đến, cho nên hắn rất kiên quyết mà ngăn lời của gã.
Diêm Phong thấy hắn không để cho mình nói ra, cả cười nói: “Thật ra Thiên Vân cậu cũng không cần khách khí, chúng ta có thể xưng làm anh em, mặc dù tôi có chút địa vị, nhưng tôi cũng là một võ giả, cho nên chúng ta luận giao ngang hàng, cậu thấy thế nào?” Nói lời này vô cùng khôn khéo, khiến người nghe liền có cảm giác thân thiết.

Diệp Thiên Vân cũng rất hào sảng nói: “Tôi nhỏ như vậy nên cả gan gọi anh một tiếng đại ca, chỉ là đại ca nếu có thời gian nhất định phải để tiểu đệ thỉnh giáo anh.”
Hắn cũng không phải vào xã hội một hai ngày, Diêm Phong cho hắn mặt mũi, hắn tự nhiên không thể cự tuyệt.
Thạch Thanh Sơn nghe thế da đầu liền ngứa ngáy, thầm nghĩ nếu như không phải biết rõ bọn họ vừa mới xưng hô như vậy còn tưởng là anh em kiếp trước chứ! Xem ra sư phụ ở thời điểm mấu chốt rất biết lôi kéo, sau này phải học tập hắn nhiều mới được.
Diêm Phong lại hàn huyên một hồi với Diệp Thiên Vân rồi mới đứng dậy cáo từ.
Diệp Thiên Vân nói: “Chi bằng tí nữa tôi mời đại ca ăn cơm, ngồi thêm một chốc được không?” Nói lời này vô cùng thành khẩn, nhưng Diêm Phong lại lắc đầu từ chối nói: “Hôm nay anh còn có một ít chuyện phải xử lý, nếu không sẽ phiền toái, hôm nào có thời gian đại ca mời khách, ghé chỗ anh một chút.”
Diệp Thiên Vân nhẹ gật đầu, nói: “Hôm nào có thời gian nhất định đi bái phỏng!” Dứt lời Diệp Thiên Vân đứng dậy tiễn. Mấy người đi xuống lầu, Diệp Thiên Vân một mực đưa tới lầu hai.
Diêm Phong dừng bước cười cười nói: “Được rồi Thiên Vân, không cần phải tiễn nữa, sau này chúng ta qua lại thân thiết, có thể đi lại nhiều mà!” Nói xong lại vỗ vỗ bả vai Diệp Thiên Vân. Hắn thật lòng muốn kết giao, mặc dù Diệp Thiên Vân trước mắt vẫn chưa có lực ảnh hưởng gì, nhưng hắn không phải là vật trong ao, sớm muộn gì cũng sẽ có thế lực.

Võ quán có vài học viên cũng nhận ra Diêm Phong, vị này vốn là một vị đại ca, lực ảnh hưởng rất lớn, liền nhao nhao suy đoán thân phận của Diệp Thiên Vân.
Còn có hai vị khách ở chỗ này chờ Diệp Thiên Vân chính là Tiểu Tam và Mã Ngũ, vừa rồi hai người sợ hãi bây giờ lại chuyển sang kinh hỉ, bởi vì bọn họ đều thấy được cơ hội, chính là ở chỗ Diệp Thiên Vân.
Nếu như có thể lôi kéo quan hệ với Diệp Thiên Vân, sau này không phải là một bước lên mây sao, sớm muộn gì cũng sẽ có một ngày lên như diều gặp gió, bởi vậy nhìn thấy cảnh này càng không muốn bỏ đi.
Diệp Thiên Vân nhẹ gật đầu nói với Diêm Phong: “Tôi không tiễn nữa, có thời gian tôi nhất định sẽ đi bái phỏng đại ca.”
Diêm Phong nhẹ gật đầu, xoay người vừa muốn xuống lầu, đột nhiên cô gái tiếp tân trước quầy chạy tới, chưa kịp đi lên đã thấy Thạch Thanh Sơn bên cạnh Diệp Thiên Vân, vội nói: “Thanh Sơn đại ca, người lần trước lại tới nữa rồi, nói muốn phá quán!”

<< Lùi - Tiếp theo >>

HOMECHAT
1 | 1 | 114
© Copyright WAPVN.US
Powered by XtGem.Com