watch sexy videos at nza-vids!
WAPVN.US
15:30:3010/01/2026
Kho tàng truyện
Chỉ mục bài viết
Tình Yêu
Trang 2
Tất cả các trang
Trang 2 trong tổng số 2
Có tiếng thông báo máy bay đang hạ cánh xuống sân bay X. Ông đã hoàn thành một chuyến bay chỉ mất hơn 40 phút, vậy mà ông có cảm giác hàng bao nhiêu năm đã trôi qua, giống như ông đang bay về quá khứ, cứ như chỉ cần bước xuống từ thang máy bay là ông đã biến thành chàng thanh niên 18 tuổi ngày nào. Khi bước xuống máy bay, rời khỏi khu vực cách ly, ông nhìn xung quanh giữa đám đông hành khách và thân nhân. Nhiều người ngoái chào ông thật kính trọng và ông phải liên tục đáp lại cái chào của họ. Ngay lúc đó một thanh niên dong dỏng cao đeo cặp kính trắng tiến về phía ông:
- Chào Giáo sư! Cháu là cháu ngoại của bà Thanh An. Xin giáo sư theo cháu!
Ông định nói một câu gì đó, nhưng ông chỉ giơ tay ra nửa như muốn bắt tay nửa như muốn ôm anh vào lòng. Anh thanh niên siết tay ông thật mạnh rồi dìu ông đi đến chỗ để xe. Nhìn khuôn mặt nhợt nhạt của ông, anh hiểu ông đã trải qua những giây phút như thế nào…
Ngồi trên chiếc xe hơi màu trắng bên cạnh người thanh niên vừa lạ vừa quen, ông Tuân vẫn chưa hết cảm giác ngầy ngật của chuyến bay và sự mệt mỏi vì những cơn xúc động tạo nên, ông liếc nhìn chàng trai bên cạnh, trông anh ta rất mệt mỏi, mi mắt thâm quầng nhưng ở anh sự trẻ trung là một cái gì đó không thể kìm giữ được, cái mũi cương nghị, làn da mịn màng và cử động của cánh tay trên vô lăng xe thật dứt khoát, vững chãi. Mối liên hệ duy nhất giữa ông và anh là nàng: "Nàng có kể cho nó nghe gì về mình không?". Anh thanh niên khẽ lên tiếng:
- Lúc nãy ở nhà có điện bảo bà đã thiếp đi một lúc, luôn nhắc đến tên ông, bà mê sảng suốt hai ngày hôm nay, chỉ mới đến sáng này mới tỉnh táo để nhận mặt con cháu!
Ông Tuân im lặng, lấy tay vỗ nhè nhẹ vai chàng trai ý muốn nói ông hiểu, ông mong gặp bà lắm, mong vô cùng, rồi ông quay ra cửa xe để tránh cho anh nhận ra là ông đang khóc. Lâu lắm rồi, nước mắt không chảy dài trên má ông như bây giờ. Có lúc ông nghĩ hay là tuyến lệ của mình đã cạn rồi chăng. Bây giờ ông để mặc cho nước mắt tuôn trên đôi gò má nhăn nheo, ông thoáng thấy khuôn mặt mình qua gương chiếu hậu, chỉ chưa đầy một ngày mà ông đã già đi thêm nhiều quá, mệt mỏi và đánh mất đi cái vẻ đĩnh đạc, phong độ ngày thường của một vị giáo sư. Chiếc xe mui trần làm gió thổi bời bời mớ tóc bạc của ông. Còn một đoạn đường nữa mới đến nhà nàng. Cảnh vật chẳng còn gì là của ngày xưa. Tất cả đều khoác một vẻ thật tươi trẻ, sáng loáng và rạng ngời… chẳng còn một chút gì lưu lại dấu vết cái thị xã nhỏ lặng lẽ ngày nào khi ông ra đi ở tuổi đôi mươi…
Khi xe rẽ trái để vào một con đường nhỏ hơn, ông thấy hiện ra trước mắt một dãy nhà đồ sộ. Và vừa kịp định thần để nhớ ra đây là ngôi trường phổ thông ngày xưa của mình thì ông bỗng bất ngờ đến không kịp kìm giữ: “Hoa phượng! Hoa phượng kìa!…”. Trước mắt ông là một dãy thẳng tắp những cây phượng vỹ cao. Màu lá xanh thật khiêm tốn trước cái màu đỏ rực rỡ, những mảng màu đỏ ngạo nghễ, huy hoàng ngự trên những thân cây đen to. “Ôi ! Những giấc mơ của ta! Có thể nào chỉ đơn giản như thế? !…”. Những cây phượng làm thành một dãy bao quanh khuôn viên trường. Vì đang là mùa hè nên sắc đỏ rực rỡ của nó huy hoàng cả một góc trời trông như có một đám cháy vậy, nhất là trong ánh nắng gay gắt của buổi chiều. Xe lao nhanh qua mà ông vẫn còn ngoái nhìn lại, cho đến khi đám lửa rực rỡ ấy chỉ là những cái đốm nhỏ nhập nhòe qua kính chiếu hậu.
Ông quay sang chàng trai nói khẽ: “Lần cuối cùng tôi chia tay với bà của anh là dưới gốc cây phượng già của ngôi trường này! Hồi ấy chỉ có hai cây trồng ở gần cổng ra vào của trường, chứ không nhiều như bây giờ!”. Anh thanh niên đáp: “ Đó cũng là ngôi trường cháu đã học thời phổ thông!”. Anh không biết nói gì thêm và tiếp tục im lặng! Anh nghĩ có lẽ mình cần trân trọng cảm xúc của những người già. Ông Tuân cũng im lặng, ông không biết tại sao ông lại nói điều đó với chàng trai, nhưng ông không thể ngăn mình chia sẻ nó với một người nào đó...

Anh thấy sức mạnh đang hồi sinh trong từng mạch máu của mình, một sức mạnh như mạch nước ngầm cuồn cuộn chảy trong lòng đất mà phủ bên trên nó chỉ là lớp đất mỏng manh, nó sẵn sàng trào lên, ngập tràn, tắm tưới cho tâm hồn mệt mỏi.  

... Tuổi trẻ và trí tuệ, sự kiên quyết và tỉnh táo trong mọi tình huống đã giúp ông dễ dàng vượt qua tất cả. Nhưng theo thời gian, khi những khát khao đã được chinh phục, khi tuổi già ập đến, ông lại thấy mỗi ngày qua có một điều gì đấy đè nặng tâm hồn mình, không hẳn chỉ là sự ám ảnh về nàng mà cuộc sống xung quanh ông, căn phòng thí nghiệm của ông, những vật dụng, con người và khuôn mặt xung quanh ông nhiều lúc đã làm ông cáu tiết và chán nản.
Cuộc sống tự động hóa đến từng chi tiết không làm ông thấy dễ chịu hơn chút nào. Ông đã làm mọi người trong nhà hết sức ngạc nhiên khi yêu cầu phải có người nhà ra đón và mở cửa khi ông về "nếu không thì hãy để tôi tự mở cửa và đừng cài hình tôi vào bộ nhớ của cánh cửa". Và mỗi khi nhìn "người giúp việc đáng yêu" đi đi lại lại trong nhà vừa lau quét vừa khe khẽ hát, ông chỉ muốn vặt cổ chúng, lột bỏ lớp da siêu vật liệu đã làm cho biết bao người lầm tưởng chúng như những con người thật để cho họ thấy bên trong của chúng thật ra chỉ là những bó dây điện vô cảm, những vi mạch điện tử vô tri vô giác mà thôi… nhưng thật ra tất cả những ý nghĩ ấy chỉ nằm trong đầu ông, giằng xé trong tâm hồn ông những khi chỉ có một mình ông, còn bên ngoài ông vẫn là một nhà khoa học đáng kính của gia đình cũng như của xã hội. Ông phải tìm cách thỏa hiệp với những thứ do chính ông góp phần tạo nên. Cuộc sống phải tiến lên đúng như quy luật phát triển của nó mà thôi…

Anh thanh niên giảm tốc độ và cho xe ngoặt vào một con đường. Xe chạy một đoạn ngắn và dừng lại trứơc một căn nhà kiểu biệt thự miền quê, nhỏ bé và gọn gàng nằm giữa những hàng cây xanh bao xung quanh. Sau hai tiếng bíp bíp, cánh cổng màu trắng mở ra để xe chạy vào trong, anh xuống xe và mở cửa cho ông, hai người sải những bước dài trên lối đi rải đầy những viên sỏi tròn trĩnh, trắng muốt. Một người con gái đang đứng đợi ngay trên bậc thềm. Cô chạy đến bên anh thanh niên, gục vào anh: "Bà vừa thiếp đi anh ạ!…". Cả ba bước lên bậc thêm. Bỗng ông dừng lại nơi bậc cửa, ông tưởng như mình đã lao về phía cửa, đã đứng ở trong căn phòng của nàng, đã gục vào lòng nàng… nhưng không, ông vẫn đang đứng bất động. Nắng chiều đổ một vệt dài sau lưng họ, và trước mặt ông là một bậc cửa bằng đá hoa mát lạnh dẫn vào một khoảng sân cũng lát đá như thế trước khi dẫn lối vào bên trong nhà… Mọi thứ với ông đều có vẻ nhập nhoạng và ông bỗng thấy mình cô đơn đến vô cùng. Tại sao ông đứng đây? Tại sao trong buổi chiều này ông lại đứng đây trước mặt là một bậc thềm bằng đá hoa xám nhạt? Tại sao ông đánh mất nàng? Ông còn đánh mất gì nữa không trong cuộc đời này? "Xin cho tôi biết bà ấy vẫn còn sống?" giọng ông run như đang lên cơn sốt. "Hãy vào xem trước đã, tôi không chịu được điều này, đột ngột quá!". Anh thanh niên ấn ông xuống một chiếc ghế đu ngay cửa, anh thấy mình cần phải làm một cái gì đó thật dứt khoát dù anh không hiểu lắm những cơn xúc động của ông… "Bác hãy ngồi đây!".
Một vài ánh nắng chiều rớt trên lối đi làm cho những viên sỏi trắng trông có màu ngà ngà, dọc theo hai lối đi những cụm hoa phong lữ xanh với những bông hoa nhỏ như đang thiêm thiếp ngủ trong chiều muộn. Mọi thứ đều đượm một vẻ buồn bã. Dưới cái ghế ông ngồi, lơ thơ mấy cụm phong lữ mọc quanh những khe hở của những viên đá xanh. Ông hái vài bông hoa: "Kỳ diệu làm sao, chúng vẫn luôn hiện diện trong cuộc đời này"…
… Khi ông bước vào, căn phòng khá tối, chỉ có ánh sáng của cây đèn to có chụp đèn màu vàng nên dìu dịu. Người bệnh nằm đó và có vẻ như mọi cố gắng cho cuộc đấu tranh giành giật sự sống không còn, mọi thứ được chuẩn bị cho một chuyến ra đi thanh thản. "Có bất cứ việc gì xin bác bấm cái nút nhỏ ở đây. Cháu và mọi người ở ngay phía ngoài thôi! Bác có thể đánh thức bà dậy. Không ai muốn rời bà lúc này nhưng …", anh thanh niên thở dài rồi đi ra, cánh cửa khép lại sau lưng ông…
Trên chiếc giường rộng, nàng nằm đó, không có ống thở, dây nhợ truyền nước… có vẻ như nàng đang ngủ chỉ có khuôn mặt gầy, hơi chau lại, mang chút căng thẳng. Tóc nàng đen dày buông xõa xuống vai, xuống ngực… Anh đặt những bông hoa phong lữ vào tay nàng, mấy ngón tay nắm cong lại như trẻ con. Khi anh đặt những bông hoa chen vào những ngón tay, chúng khẽ cục cựa. Bàn tay thon mềm nhưng nóng bỏng, làn da khô như cảm thấy sự dễ chịu của cái mát lạnh mà những bông hoa truyền sang. Hình như nàng khẽ rên điều gì đó và mở mắt gọi tên anh. Anh có thể làm gì vào lúc này? Giá như anh có thể tan biến đi để khỏi nhìn vào mắt nàng.

"Em đang bị sốt! Anh tệ quá phải không? Anh đã về với em rồi!". Nàng mỉm cười. Đôi môi mảnh mai có màu như cánh hoa phong lữ vừa hé. Nụ cười buồn, mệt mỏi nhưng vẫn là một nụ cười. Chưa bao giờ anh thấy nàng khóc cả. "Em biết là anh sẽ về! Phượng nở đỏ sân trường phải không anh, đang hè mà?". Anh thấy sức mạnh như đang hồi sinh trong từng mạch máu của mình, một sức mạnh như mạch nước ngầm đang cuồn cuộn chảy trong lòng đất mà phủ bên trên nó chỉ là một lớp đất mỏng manh, nó sẵn sàng trào lên, ngập tràn, tắm tưới cho tâm hồn mệt mỏi của anh. Tuổi già ư? Sự tuyệt vọng ư? Tất cả đều là giả trá! Có thật chăng chính là thời gian đã giúp anh nhận ra cái quý giá của một vòng tay, một ánh mắt.

Anh vẫn là anh và nàng vẫn là nàng. Vẫn những xúc động, rạo rực buổi đầu, không tính toán, không ngăn cách, không có sự yếu đuối hay ngạo mạn. Như những cánh hoa phong lữ, chúng không bao giờ già, chúng vẫn còn đó trong cuộc đời này với tất cả sự trẻ trung, khát khao. Nàng bảo “Đừng giải thích tại sao anh ra đi và đừng nói vì sao anh trở về! Em chỉ biết giờ đây có anh, vậy là đủ rồi !”, giọng nàng yếu ớt nhưng có một sức mạnh vô cùng. Vâng! Anh không giải thích, anh không biện minh và cũng chẳng cần kể lại làm gì những chặng đường đã đi qua. Có nghĩa gì nữa chứ khi lúc này đây anh đang ôm trong vòng tay mình cơ thể ấm nồng của nàng, nghe giọng nói của nàng… Anh không hối hận gì hết… Cả chặng đường dài của cuộc đời mình anh đã đánh mất nhiều thứ để được nhiều thứ khác. Nhưng anh đang tìm lại một điều quý nhất của đời mình. Và chính vì tìm lại được nên nó quý giá vô ngần…

Anh vùi đầu vào tóc nàng, tóc nàng là đêm, là rừng già hoang tịch, là bình yên. Tay nàng vòng qua thân anh như một thân dây leo mềm mại, dạt dào nhựa sống… Mắt nàng khép nhưng anh thấy một bầu trời đêm lung linh và bỗng anh thèm được ngủ, giấc ngủ bình yên dưới vòm trời đầy sao…

Vì khung cửa sổ mở toang, nên gió mát thổi ngập căn phòng. Ngoài kia là khu vườn, nắng tắt từ rất lâu, nhường cho đêm, bóng tối. Lát nữa, bản hợp xướng của vạn vật sẽ trỗi lên, bất tận…

Hết
<< Lùi - Tiếp theo

HOMECHAT
1 | 1 | 85
© Copyright WAPVN.US
Powered by XtGem.Com