watch sexy videos at nza-vids!
WAPVN.US
16:36:5822/01/2026
Kho tàng truyện
Chỉ mục bài viết
Một CHiều Xa Thành Phố
Trang 2
Tất cả các trang
Trang 2 trong tổng số 2

Viện cười hả hê ngây dại và liên tục nói về con. Tân chỉ biết ngồi nghe. Làm sao được? Trong những lời liên tục kể về con kia, có câu nào xen vào cũng bật ra hết.
Thằng bé hét ngoài sân:
- Con ranh kia có nhanh lên không hả? Mày không thấy bố mày nhóm toét mắt ra mới được bếp mà nước đã gần sôi rồi đây à? nhanh lên không bố mày cho một cái đá bây giờ?
Con bé đang vo gạo ở ngoài sân cũng không phải tay vừa:
- Mày mù à? Mày không thấy mẹ mày phải nhặt thóc toét cả mắt đây à?
Viên thanh minh trong khi hai đứa trẻ hầm hè nhau:
- Cái thằng lớn ấy mà, dạo nó mới hai tháng nó xinh ôi là xinh, Tân cứ Tưởng tượng được không nhé...
Và tiếp đó là một tràng dài không hề ngắt câu về thằng con lớn. Cuối
cùng rồi bữa cơm cũng nấu xong. Tân xách chậu ra giếng rửa mặt. Một người đàn bà múc hộ Tân gầu nước và bắt chuyện:
- Cô là bạn cô Viện à? Mấy năm nay mới thấy cô ấy có bạn đến chơi đấy. ờ, cô ấy còn đầu óc đâu mà kết bạn với ai cô... Thực ra là cô ấy tự vùi dập mình chứ đâu đến nỗi. Chị em ở đây họ cũng thương, cứ nói cho luôn ấy
nhưng có nghe ai đâu. Làm nhân viên bán thuốc mà tháng nào cũng nghỉ đến nửa thời gian vì con ốm. Con hơi bấy ăn đã cuống lên, bỏ việc rồi. Cứ thế rồi chồng nó cũng chán. Phải cái thằng chồng này nó cũng chả ra gì nữa. Giải quyết ra sao ấy à? Cô không biết chứ, bố mẹ cô này tới đây mấy lần bảo đưa hai đứa lớn về các cụ nuôi hộ, rồi bản thân phải chăm lo công việc, rồi học hành nữa, thế mà nhất định không chịu nghe, cô ạ. Cứ điên lên vì con ấy... Khổ quá! Có phải mình cô ấy có con đâu... Con cái thì vì chiều quá đứa nào cũng hỗn láo...

Một cái gì vừa như giận vừa như thương xót trào lên ngực Tân. Cái gì thế? Những ngày vui vẻ trong sáng xưa kia đâu rồi? Tuổi mười chín xinh tươi. những chiến công của người lính đã lập trong ngày ấy có cả hai đưa góp phần. Ngày ngay tất cả đã mờ đi. Tại sao thế? Cuộc sống hời hợt, cố che đậy những cái thực chất mà Tân theo đuổi, những danh vọng, những niềm vui phù phiếm và vượt lên tất cả, có lẽ là sự ích kỷ chăng? Không dám nhìn nhận những gian khổ đã trải qua. Không dám chấp nhận cuộc sống bình thường của người phụ nữ. Lấy chồng để thoát khỏi đời sinh viên. Không chịu sinh con... Có lẽ ngay trong con người mình từ lâu đã có những điều mình không thấy... Còn Viện? Người đàn bà dữ dằn và ngây dại vì con cái kia có lẽ cũng đã quên, chứ không phải lẩn tránh như mình, cái vinh quang của đời người lính...

Buổi chiều xa thành phố. Nỗi buồn do sự bê bối của bạn làm người ta nhìn mình rõ hơn. Tân thấy mình cũng có lỗi sao đó!
Bữa cơm ồn ào trôi qua. Bọn trẻ học bài xong và cả ba đứa chui vào giường rộng thênh thang. Tân cố nài bạn ngồi vào uống nước để khỏi nằm, chừng nào hay chừng ấy, vào cái giường con sặc mùi nước đái trẻ mà Viện đã chuẩn bị cho bạn. Năm lần bảy lượt Viện chui ra chui vài màn. Cô ta rít lên khủng khiếp, nghiến răng nghiến lợi đập đánh chát một cái, con muỗi nát bét trong bàn tay. Nếu con muỗi mà biết nghe chắc sẽ bị một trận chửi rủa tơi bời. Viện đau đớn đến khổ sở:
- Thế là con muỗi đốt được thằng bé rồi, đến phát điên lên mất, mình đã xem rồi chứ có phải lơ là gì đâu! Không biết nó bay vào bằng cách nào... Tân ơi lấy hộ lọ nước hoa trên nóc tủ cho mình với. Khổ thân thằng bé, sưng cả lên rồi còn gì...
Cô ta đổ nước hoa ra tay, úp cả bàn tay vào mông thằng bé, ngây người vì đau khổ. Thực ra chỗ muỗi đốt không hề gì và Tân thấy sợ bạn. Cứ thế này rồi sẽ ra sao?
- Thôi, cậu đừng có chui ra chui vào thế, muỗi nó vào thêm đấy.
- ừ nhỉ...
- Cậu phải ngồi vào với bạn một tí chứ ngày mai mình đi rồi tha hồ mà chăm con...
- ừ nhỉ... Thật là bấn bíu quá, mọi hôm vào giờ này là đã díp mắt rồi đấy, chả còn nghĩ gì nữa...
Hai người ngồi ở bàn và Tân phải chờ rất lâu cho Viện trấn tĩnh lại. Quả nhiên ban đêm, trông Viện đã bớt ngây dại hơn. Nhưng hễ cứ nói câu trước, câu sau cô ta đã lái về chuyện con cái... Vừa ghê sợ vừa xót xa, Tân cầm bàn tay khô xác, đầy những vết dao cứa và sứt sẹo của bạn, cố lái bạn vào những vết dao cứa và bằng cách nhắc lại sắc đẹp, tuổi trẻ, lòng yêu sống ngày xưa. Ðôi mắt người đàn bà đã bắt đầu sáng lên, gương mặt linh hoạt... Và Tân dần dần nhìn thấy lại cô Viện xưa kia; cô thiếu nữ duyên dáng mặc đồng phục lính thông tin đã khiến bao chàng trai phải nhìn theo. Ðêm yên tính ngoài cửa sổ. Một tiếng còi tàu hoả rất xa làm hai người cùng lắng nghe. Trời ơi! Giống cái dạo mình hành quân đến ga Vinh quá nhỉ. Ðêm thì tối đen, máy bay thì gào rít còn hai đứa cứ ôm lấy nhau khóc. Có cái anh đại uý cứ trêu chúng mình mãi nhỉ, anh ấy biết là hai đứa là lình mới mà. Dạo đó sao dễ khóc thế? Thế Viện có nhớ anh Hùng không? Cái anh chàng lái xe đẹp trai cứ để dành kẹo Caramen tiêu chuẩn lái xe mà giúi cho chúng mình ấy. Nhớ rồi. Sau anh ấy bị thương, chúng mình đến thăm mãi. Cằm anh ấy bị nát bét, thế mà anh ấy còn cố nói và Viện sau này nên thành diễn viên. Anh ấy thích giọng hát của Viện từ hôm liên hoan giữa hai đơn vị kia. Viện cứ ngồi hát cho anh ấy nghe mãi. Mắt anh ấy nhắm nghiền, cái cằm cuốn toàn băng trắng. Thế mà anh ấy cứ nghe, cứ nghe... Giá như anh ấy không chết nhỉ? Còn anh Thuận kỹ sư bên tên lửa nữa. Anh ấy chết cũng
thương quá, chả tìm thấy đủ xác... Chúng mình có nhiều bạn bè hy sinh quá... Cả hai nói tới điều đó và bỗng nhiên điều đó có vẻ bất ngờ làm cả hai cùng sửng sốt. Nhiều người hy sinh quá, còn chúng ta đã sống ra sao? Từ lâu lắm rồi đã có ai trong hai đứa nhắc lại những ngày đã sống trước kia?
Và bất ngờ, Tân nắm tay bạn sôi nổi, hổi hả:
- Cậu không thể như thế này mãi Viện ơi. Không thể được. Các cháu lớn rồi, cậu phải đi học lại thôi. Ngay trong năm nay. Hai đứa lớn gửi về các cụ nuôi đỡ. Viện cứ mang thằng nhỏ đi, mình sẽ thu xếp cho hai mẹ con chỗ ở trong trường. Không lo không lo! Chuyện xin lại vào trường dễ như trở bàn tay. Bà cô em ông bố chồng mình ở trong ban giám hiệu mà. Cô ấy có uy tín lắm, chỉ cần nói một tiếng là xong. Vả lại Viện cũng là sinh viên cũ của trường mà. Ôi Viện ơi, mình sẽ nói ngay với bà cô và sẽ lo ngày chỗ ăn ở cho Viện trong trường. Gia đình bên chồng mình toàn những người làm to, chỉ cần mình mất công một tí là việc xong ngay. Có lẽ cũng phải thi đấy nhưng đừng sợ, mình sẽ giúp...
Những giọt nước mắt lăn dài trên má người đàn bà. Tân tiếp tục thuyết phục bạn và không hiểu vì sao Viện khóc. Viện nói qua tiếng nức nở:
- Từ lúc theo hắn về đây, thực tình chưa có ai lo cho mình như cậu cả. Ðừng trách mình. Bạn ở chiến trường vẫn tốt quá, đẹp quá. Mình về đây hẻo lánh chẳng gặp lại đứa nào. Nếu có cậu bên cạnh mình thì đã... ừ ù, nhớ con thì nhớ quá đi chứ, nhưng phải hy sinh thôi. Nếu cậu lo được thì mình sẽ đi học lại. Nhất định đi học cho lão biết tay. Lão ấy khinh mình quá cậu ạ. Toàn gọi mình là chó cái nhe nanh giữ con. Toàn đi lăng nhăng với những đứa chả ra gì. Chả bao giờ bế con mà các con thì dễ thương quá, đứa nào cũng ngoan, cũng...
- Nhé, phải đi học đấy! - Tân vội ngắt lời.
- ừ ừ, mình biết sức mình học vẫn được mà. Nhất định đấy...

Cả hai đều khóc và đều mỉm cười qua nước mắt. Chúng ta đã sống tồi tệ quá. những kỷ niệm, những dự định, những hy vọng ùa tới làm cả hai đều như lột xác. Họ lại nhìn thấy nhau như xưa, trong trắng, hơi ngớ ngẩn nhưng tốt đẹp bao nhiêu... Và cái giường sặc mùi nước đái trẻ con đã không làm cho Tân ghê sợ. Rồi mình cũng sẽ có con, phải đâu cứ sạch sẽ tung tăng mãi. .. Chị đã ngủ ngon khi trời gần sáng.
Lúc chia tay, Viện ôm thằng bé đi tiễn bạn. Cả hai chứa chan hy vọng và hứa hẹn:
- Mình sẽ lo ngay, sẽ viết thư ngay về cho cậu đấy. Nhớ khi nhận được thư là phải thu xếp ngay nhé.
- Thôi Tân đi nhé! Chào cô Tân đi các con - Viện nâng thằng bé lên nói với nó - Ðấy, cô Tân đấy con ạ. Cô sẽ lo cho mẹ con ta trở lại trường đại học đấy. Cô Tân là bạn tốt của mẹ mà. Cô Tân không quên mẹ con mình đâu. Ði học với mẹ, con nhé... Tân ơi thôi đi nhé. Mình chờ thư Tân từ hôm nay đấy.
Ôi, thật là một chuyến đi vất vả, đầy ấn tượng... Phải đưa Viện ra khỏi cảnh sống ấy thôi. Phải lo ngay... Ôi Hà nội đây rồi. Mới đi một tuần mà cảm thấy như hàng năm rồi ấy. Hôm nay chủ nhật chắc anh có nhà. Ðấy, em đoán có đúng không ? Em đói ơi là đói anh ạ. Nhưng em phải tắm đã. Quần áo này phải ngâm nước sôi mới dám mặc lại. Gớm, về cái xí nghiệp ấy khổ quá, nước giếng thì vàng khè thế mà họ ăn đấy, không thể xa Hà nội được. Anh có nhớ em đã có lần kể cho anh nghe về cô Viện không, cái cô dạo cùng em ở bộ đội ấy. Trời ơi anh có biết không ...
Suốt bữa ăn, người đàn ông lặng lẽ nghe vợ kể về cô Viện. Anh có cách sống khác hẳn với gia đình và lại càng trái ngược với cô vợ. Anh nhận ra tính ích kỷ sạch sẽ của Tân, cái kiểu cô ưa thích kết thân với những người tiếng tăm, vẻ khinh rẻ chính bản thân cuộc sống mà cô đã trải qua trong chiến tranh làm cho anh cảm thấy hơi coi thường vợ ngay từ những ngày đầu. Anh hầu như phải lo hết mọi việc trong nhà để cho vợ anh đến những nơi vui vẻ. Anh chăm chú nghe Tân tả những đứa con của Viện, mô tả cuộc sống ở cái xó ấy sao mà buồn rùng rợn. Và anh nghĩ tới cái làng quê nhỏ của Tân mà anh đã có lần đến. Ðã lâu lắm Tân không về thăm nhà rồi... Khi Tân nói một cách thành thực, sôi nổi, thậm chí nước mắt trào ra mi, là sẽ lo cho Viện trở lại đại học, anh im lặng...

Tháng ấy trôi qua. Cứ muốn đến chỗ bà cô mà ngại quá, mãi không đến được, có hôm đến lại bên béng đi mất... Tết Nguyên đán và sau Tết là mùa xuân đẹp tuyệt với những kiểu áo len mới cộc tay, mặc bó sát vào người. Có một con bé rất dễ thương anh nhé, bố nó là đại sứ ở châu mỹ cơ, cứ mời em đến nhà mãi... Hôm nào em phải bảo nó đến đây mới được. Quen được nó là cực kỳ đấy...
Sáng chuẩn bị đi làm, đứng trước hộp đựng kem phấn, không biết chọn màu nào cho hợp với thời tiết hôm nay, Viện thiết kế toàn những bạn bè vui nhộn. Những cuộc họp, những tối dự sinh nhật người này người kia. Những cái bánh kem phồng to, có cả nến nữa, y như ở trong phim ấy.

Mùa hè đi qua. Mùa thu này, con gái nhà khoa học vật lý, một cô trong "nhóm quí tộc" sẽ lấy chồng. Lấy ai biết không. Con trai một ông giáo sư nổi tiếng. Bản thân anh ta quanh năm ở nước ngoài, anh ta về nước lấy vợ. Cưới xong cả hai vợ chồng sẽ đi Bắc Âu, anh ta sang công tác mấy năm xin cho vợ đi theo. Anh xem hộ mấy cái áo dài này, em mặc cái nào đi dự cưới hả anh? Ðám cưới sẽ toàn những người sang lắc mắt lên ấy nhé...
Và khi Tân khoác cái áo lên người thử màu, người đàn ông giật giọng:
- Thế còn cái việc kia?
- Việc gì hả anh?
- Em đã làm gì giúp Viện chưa?
- ồ...ồ, trước sau gì em cũng lo được mà.
- Thế đã viết thư chưa?
- Chưa ạ... Mà anh không biết chứ nó cũng chả có thì giờ đọc thư đâu. Con thì hàng đống khiếp quá.
Người đàn ông bỗng dịu giọng:
- Có gì mà khiếp? Phụ nữ như thế là tự nhiên thôi. Có ai như em đâu, sợ có con như sợ cọp ấy. Em không biết mình chứ theo anh, chính em mới là người đặc biệt..
Tân nhìn theo chồng đi ra và chị thoáng run, vì sợ và vị giận nữa. Thực ra mình là ai nhỉ? Xuất thân là một cô gái nông thôn. Lại đã qua chiến tranh... Bây giờ... Ôi mà nhưng thôi. Thì giờ đâu ! Toàn những chuyên lẩm cẩm. Mình cũng tốt với bạn quá đi chứ, nếu không thì sao lại đến thăm, sao lại hứa. Chỉ có điều mình ít thì giờ quá...
Hơn một năm trôi qua. Vào những đêm các con đã ngủ, Viện lại ra trước cửa nhìn về phía con đường dẫn về Hà nội. Và thỉnh thoảng người đàn bà ấy nhớ đến vẻ tươi trẻ của bạn, những ngón tay hồng hồng, và cái áo ngủ thơm tho của bạn, lại cười âu yếm một mình. Tân giữ được sắc đẹp lâu quá... Còn mình, mình sẽ đi học lại. Mình phải học để theo kịp bạn bè. Chỉ cần Tân giúp mình. Chỉ cần nhận thư Tân là mình thu xếp ngay...
Không bao giờ Tân viết bức thư đã hứa với bạn.
Có một đoàn khoa học chuẩn bị đi công tác ở các nước châu Âu. Họ cần một chân thư ký có thể giao dịch, tiếp khác. Một người lịch thiệp... Phải chạy đến từng đứa trong "nhóm quý tộc" mới được. Bố mẹ chúng nó toàn những người vai vế cả...!
Và người chồng của Tân, người đàn ông thông minh, xấu xí ấy sau lần nhắc nhở vợ viết thư cho bạn, đã ngán ngẩm nghĩ rằng cái nông cạn của đàn bà cũng như một thứ tội ác. Chỉ có điều người ta khó lòng nhìn thấy...
Tháng 8-1982

<< Lùi - Tiếp theo

HOMECHAT
1 | 1 | 65
© Copyright WAPVN.US
Powered by XtGem.Com