watch sexy videos at nza-vids!
WAPVN.US
21:03:3929/04/2025
Kho tàng truyện > Truyện Kiếm Hiệp > Tác Giả Khác > Bá Vương Thương - Cổ Long - Trang 25
Chỉ mục bài viết
Bá Vương Thương - Cổ Long
Trang 2
Trang 3
Trang 4
Trang 5
Trang 6
Trang 7
Trang 8
Trang 9
Trang 10
Trang 11
Trang 12
Trang 13
Trang 14
Trang 15
Trang 16
Trang 17
Trang 18
Trang 19
Trang 20
Trang 21
Trang 22
Trang 23
Trang 24
Trang 25
Trang 26
Tất cả các trang
Trang 25 trong tổng số 26


Hồi 14-1: Hồn Bay Bỗng Phương Trời Xa

Đinh Hỷ nói:
- Trong kế hoạch của hắn, các ông đáng lý ra đã chết ở trong tháp, chỉ tiếc là...
Đặng Định Hầu bỗng cười lên một tiếng, nói:
- Chỉ tiếc ngươi tấu xảo lại là con của Bách Lý Trường Thanh, tấu xảo là người bạn của ta, lại tấu xảo là Đinh Hỷ thông minh.
Đinh Hỷ nhìn y, ánh mắt lộ một nụ cười.
Chính ngay lúc đó, từ trong tầng thứ hai của bảo tháp bỗng vọng ra một tiếng gầm thật lớn, tiếp theo đó, ầm lên một tiếng, một phiến đá lớn bay xuống, vách tường trên tầng tháp đó đã bị lũng một lỗ lớn.
Trong lỗ hỗng đen ngòm đó, vẫn không thấy gì cả.
Đặng Định Hầu thay đổi sắc mặt:
- Bách Lý Trường Thanh đâu rồi? Lúc ngươi ra đây, có thấy y ở đâu không?
Đinh Hỷ lắc lắc đầu.
Đặng Định Hầu lại hỏi:
- Có phải hiện giờ y đang giao thủ với tên Ngũ tiên sinh ấy không?
Đinh Hỷ lại lắc lắc đầu, gương mặt cũng lộ vẻ nghiêm trọng.
Đặng Định Hầu nói:
- Chúng ta cũng không nên đứng đây nhìn, có phải ỵ..
Y nói chưa dứt lời, trên tháp lại có tiếng la nhỏ, rồi một tiếng gầm lớn, xuống tới lầu thứ hai.
Tiếp theo đó, một tiếng ầm nữa lại vang lên, một phiến đá lớn nữa lại rớt xuống, cơ hồ đụng vào người bọn họ.
Tuy bọn họ không thấy tình huống trong tháp ra sao, có điều trên tháp hai tay cao thủ đang giao chiến với nhau, vũ công cao cường, sức lực hung mãnh, không cần thấy cũng tưởng tượng được ra.
Vũ công của Bách Lý Trường Thanh tuy không phải là đệ nhất thiên hạ, thanh danh và địa vị của y cũng không phải là dựa vào vũ công, thậm chí có rất nhiều người trong giang hồ cho rằng, y cũng không phải là một tay cao thủ hạng nhất trong liên doanh tiêu cuộc.
Nhưng người hiểu rõ y tường tận đều biết rằng, khí lực y giữ bên trong, không lộ ra ngoài, thật ra là nội công ngoại công của y đã luyện tới mức độ hầu như lư hỏa thuần thanh, đối với các thứ vũ học của các môn phái, rất ít người bì kịp với y.
Cái điểm đó Đặng Định Hầu còn rành rọt hơn ai cả, lúc nãy y vừa giao thủ với Bách Lý Trường Thanh.
Lúc này, người đang đánh nhau với y trên tháp, vũ công không kém y tý nào, vì vậy mới đánh nhau kịch liệt đến như vậy.
Nếu người này quả thật là Ngũ tiên sinh, vậy Ngũ tiên sinh là ai nhĩ?
Ai có thể có vũ công tương đương như Bách Lý Trường Thanh?
Nếu gã Ngũ tiên sinh này là gian tế bán đứng liên doanh tiêu cuộc, là hung thủ giết hại Vương lão gia tử, thì hắn không phải là Quy Đông Cảnh, cũng là Khương Tân, không phải Khương Tân, cũng là Tây Môn Thắng.
Ba người ấy vốn không phải chẳng còn đáng nghi ngờ gì nữa sao?
Bao nhiêu vấn đề ấy, trong khoảnh khắc vụt thoáng qua đầu của Đặng Định Hầu, dĩ nhiên y không có thì giờ ngồi suy nghĩ.
Chính ngay lúc y đang chuẩn bị xông lên tháp, bỗng lại có tiềng ầm thật lớn vang lên.
Bảo tháp vốn đã bị sập mất đi một nửa, bây giờ đã sập xuống hoàn toàn!
Hai người đang đánh nhau trên đó, có phải đã táng mạng dưới tháp?
Bụi bặm, gỗ vụn, ngói vỡ, như một đám mây đen, đem theo sấm sét kinh hồn cùng mưa rơi tầm tả, bỗng từ trên cao ụp xuống.
Đặng Định Hầu tính thoái lui, Đinh Hỷ đã kéo tay y, nhảy lùi ra phía sau.
Lúc y còn trẻ tuổi, trong chùa Thiếu Lâm cổ sát trang nghiêm ấy, đã có biết bao nhiêu cao tăng từng khen y.
... Tuy tính tình của ngươi có chỗ nóng nảy, vũ công khó mà luyện đến chỗ đăng phong tạo cực, nhưng lúc ngươi giao thủ với người khác, dù họ có vũ công cao hơn ngươi, cũng chắc gì là đối thủ của ngươi, bởi vì phản ứng của ngươi rất nhanh.
Bất cứ ai, đối với những lời người khác khen thưởng mình, đều nhớ rất rõ trong tâm khảm.
Những câu đó, Đặng Định Hầu trước giờ không bao giờ quên, có điều hiện giờ, y phát hiện ra, phản ứng của mình chẳng còn nhanh như mình tưởng tượng.
Đinh Hỷ còn nhanh hơn y, không những vậy, còn nhanh hơn nhiều.
... Một người tuổi tác lớn dần, có phải phản ứng cũng chậm đi không?
... Tuổi già, không lẽ lại bi ai đến như vậy?
Đặng Định Hầu lùi lại năm ba trượng, đứng ngây người ra, bụi cát sỏi đá rớt lào rào trước mặt y. Y hoàn toàn không hay biết gì.
Mỗi người ai ai cũng đều xem mình cao giá lắm, vì vậy, mỗi khi phát hiện ra giá trị chân chính của mình, sẽ không khỏi có cảm giác như bị đánh mất cái gì đó.
Đấy cũng là một trong những thứ bi ai của loài người.
Cơn hỗn loạn đã trở lại bình thường, trời đất đã biến thành một màn yên tĩnh, sự yên tĩnh đó ngược lại làm Đặng Định Hầu choàng tỉnh giấc.
Trước mặt vẫn là một màn bóng tối, nhưng chỗ có tòa bảo tháp to lớn đồ sộ ấy, bây giờ đã biến thành bằng phẳng.
Trong một khoảnh khắc nó đang còn là một người khổng lồ đứng sừng sững ở đó, nhìn cây cỏ đất đai phía dưới chân mình.
Nhưng bây giờ nó đã đổ ầm xuống, đổ ầm xuống vào cây cỏ đất đai nó đã từng nhìn khinh nhạo.
... Bảo tháp cũng như người vậy, người càng bò lên cao, càng dễ té xuống.
Đặng Định Hầu bất giác thở ra một tiếng.
... Bách Lý Trường Thanh và gã Ngũ tiên sinh đó, không phải họ là những người đã bò lên cao quá hay sao?
Nghĩ đến Bách Lý Trường Thanh, Đặng Định Hầu mới hoàn toàn tỉnh lại, y la lên thất thanh:
- Bọn họ đã ra khỏi đó chưa?
Đinh Hỷ nói:
- Chưa.
Người còn chưa ra khỏi, không lẽ đã táng mạng hết dưới bảo tháp hay sao?
Đặng Định Hầu biến hẳn sắc mặt, lập tức xông lại, trong bóng tối, y chỉ thấy cát đá chồng chất thành một đống, như một cái mồ.
Bất kỳ ai bị chôn dưới cái mồ ấy, đừng hòng tưởng còn sống mà chui lên. Đặng Định Hầu tay chân đều lạnh cứng như đá.
Bách Lý Trường Thanh không hẳn là bạn thân lắm của y, nhưng hiện tại, trong lòng y rất đau đớn.
Bởi vì y cảm thấy trong lòng mình có lỗi với y lắm.
Đinh Hỷ cũng chạy lại, đang nhìn y, hình như nhìn xuyên qua tâm sự của y.
Những hiểu lầm và hoài nghi của y đối với Bách Lý Trường Thanh, hiển nhiên đã bị trừ bỏ.
Ánh mắt của Đinh Hỷ lộ vẻ vui mừng, y vốn rất mong chuyện đó xảy ra.
Đặng Định Hầu quay đầu lại, nhìn biểu tình trên gương mặt Đinh Hỷ, y tức giận hỏi:
- Bách Lý Trường Thanh có phải là cha ruột của ngươi không?
Đinh Hỷ nói:
- Phải.
Đặng Định Hầu vênh mặt lên nói:
- Vậy mà y táng mạng dưới tháp, ngươi không thấy đau đớn gì, còn lộ vẻ cao hứng nữa?
Đinh Hỷ không trả lời câu hỏi, y hỏi ngược lại:
- Ông có biết tòa bảo tháp này tại sao lại dễ bị sụp như vậy không?
Đặng Định Hầu nói:
- Tại vì nó quá cao.
Đinh Hỷ lắc đầu nói:
- Trên đời này còn có bao nhiêu tòa tháp cao hơn đó, mà có sụp xuống đâu.
Đặng Định Hầu hỏi:
- Không lẽ còn có nguyên do gì trong đó sao?
Đinh Hỷ nói:
- Tòa tháp này trống không.
Đặng Định Hầu nói:
- Tòa tháp nào cũng trống không ở giữa.
Đinh Hỷ nói:
- Nhưng giữa tường cũng trống không, thậm chí ngay cả nền đất phía dưới cũng trống lỗng.
Đặng Định Hầu chợt hiểu ra:
- Không lẽ tòa tháp này có địa đạo trong ruột?
Đinh Hỷ nói:
- Mỗi tầng đều có.
Đặng Định Hầu chau mày:
- Bảo tháp vốn là chỗ của Phật gia, tại sao lại có địa đạo trong ruột?
Đinh Hỷ nói:
- Tòa bảo tháp này vốn không phải đệ tử nhà Phật xây lên.
Đặng Định Hầu hỏi:
- Vậy thì ai xây lên?
Đinh Hỷ nói:
- Cường đạo.
Gò núi xanh xanh phía sau bảo tháp, đã từng là chỗ vào ra của quần đạo từ bao nhiêu năm nay.
Đinh Hỷ nói:
- Bọn họ vì phải chạy trốn quan phủ truy lùng, mới xây tòa bảo tháp này lên, làm đường tháo lui thoát thân. Vì vậy dưới tháp còn có đường địa đạo, thông một mạch lên tới sơn trại.
Đặng Định Hầu rốt cuộc hoàn toàn hiểu rõ ra:
- Lúc nãy cái người ám toán chúng ta đi từ địa đạo lên.
Đinh Hỷ nói:
- Đúng vậy.
Đặng Định Hầu nói:
- Người dưới núi cứ ngỡ trong tháp có ma, chắc là lý do đó.
Đinh Hỷ nói:
- Bởi vậy có rất nhiều người lại đây xong, đều tự nhiên thất tung.
Đặng Định Hầu nói:
- Bởi vì đây là bí mật của các ngươi, nếu có người vô ý phát giác ra bí mật, ắt phải giết đi bịt miệng.
Đinh Hỷ cười cười, nụ cười ra chiều cay đắng:
- Đúng vậy, chính là bí mật của bọn cường đạo chúng tôi, bọn tiêu khách các ông vốn không thể nào biết được.
Đặng Định Hầu cũng chỉ còn cách cười khổ.
Y nói hai chữ "các ngươi" xong, lập tức biết mình đã lỡ lời.
... Đấy có phải là vì trong tận đáy lòng của Đinh Hỷ, y đã nhận định mình suốt đời bị người ta coi là cường đạo?
... Không lẽ dù y có muốn thay đổi ra sao, y đều không thể thay đổi được cái nhìn của người khác đối với y?
Đặng Định Hầu lập tức thề thốt trong lòng.
Y thề rằng từ đây về sau, không những mình sẽ thay đổi cái lối nhìn và suy nghĩ của mình, mình còn phải đi thay đổi người khác nữa.
Đinh Hỷ hình như hiểu rõ y đang nghĩ gì, y mỉm cười nói:
- Bất kể ra sao, tôi cũng là người sinh trưởng lên nơi đây, do đó tôi cũng biết cái bí mật này.
Đặng Định Hầu thở ra nói:
- Bởi vì ngươi biết được bí mật, vì vậy chúng ta còn sống sót được.
Hiện tại, y cũng hiểu ra được kế hoạch của Ngũ tiên sinh.
- Y muốn chúng ta giao thủ trước với nhau trước, đợi chúng ta đánh một hồi sức cùng lực kiệt rồi, bỗng từ trong địa đạo xông ra hạ độc thủ, để người khác nghĩ rằng, chúng ta đồng quy ư tận với nhau, y bèn thong dong ngoài vòng pháp luật.
Đinh Hỷ cũng thở ra, cười khổ nói:
- Chỉ bất quá dù ông chết rồi, cũng còn là người may mắn hơn.
Đặng Định Hầu hỏi:
- Tại sao?
Đinh Hỷ nói:
- Bởi vì người khác sẽ cho là ông vì liên doanh tiêu cuộc đi trừ gian tế, báo thù cho Vương lão gia tử, ông mới không tiếc cùng hung thủ đồng quy ư tận, ông chết rồi, không chừng so với lúc còn sống còn được tôn kính hơn nhiều. Có điều...
... Có điều, Bách Lý Trường Thanh chết rồi, nổi oan uổng sẽ vĩnh viển không bao giờ được tẩy sạch.
Đinh Hỷ nói:
- Đợi dến lúc các ông chết rồi, không những y sẽ vĩnh viễn thong dong ngoài vòng pháp luật, mà còn có thể trùng tu lại liên doanh tiêu cuộc, bước thêm một bước nữa, nắm giữ quyền hành, từ đó về sau, giang hồ Trung nguyên hắc bạch hai đạo, sẽ nằm trong vòng kiểm soát của y.
Nghĩ đến cái kế hoạch thâm độc và chu mật đó, ngay cả y cũng bất giác rùng mình lông gáy muốn dựng đứng lên.
Đặng Định Hầu cười gượng lên một tiếng nói:
- May mà chúng ta còn chưa chết, bởi vì...
Đinh Hỷ mỉm cười nói:
- Bởi vì y không ngờ rằng, trong kế hoạch đó lại lòi ra tên Đinh Hỷ thông minh.
Đặng Định Hầu cười nói:
- Y lại không ngờ rằng tên Đinh Hỷ thông minh ấy lại là con của Bách Lý Trường Thanh, và là bạn của Đặng Định Hầu.
Nụ cười của y không còn là gượng gạo nữa, bởi vì y đã phát giác ra, một kế hoạch dù có thâm độc chu mật đến đâu, cũng đều sẽ bị thất bại, bởi vì trên đời này còn có một thứ lực lượng còn mạnh hơn.
Đó chính là niềm tin và tình yêu của con người.
Bởi vì tình thương của Đinh Hỷ đối với cha mình và Tiểu Mã, vì vậy mà không tiếc mạo hiểm tính mạng của mình.
Một tên hung thủ máu lạnh, sẽ không bao giờ hiểu được thứ tình cảm đó.
Bởi vì y sơ sót chuyện đó, vì vậy kế hoạch của y dù có chu mật đến đâu, đều phải bị thất bại.
Dưới đống gạch ngói không có người, người sống người chết gì cũng không có.
Những người đã ở trong tháp, bây giờ có lẽ đã theo đường địa đạo đi mất. Địa đạo đã bị đống gạch vụn vùi lấp.
Đặng Định Hầu nói:
- Lúc nãy cái người đánh nhau với Bách Lý Trường Thanh trên tháp, có phải là Ngũ tiên sinh không?
Đinh Hỷ nói:
- Rất có thể.
Đặng Định Hầu nói:
- Ngũ tiên sinh dĩ nhiên không phải là tên thật của y?
Đinh Hỷ nói:
- Không phải.
Đặng Định Hầu nói:
- Dĩ nhiên y không dùng mặt thật.
Đinh Hỷ nói:
- Y đeo một chiếc mặc nạ, không những làm bằng da người, mà còn làm rất tinh xảo, sử dụng cũng rất tiện lợi, cỡ mặc nạ loại đó, y có ít nhất cũng bảy tám cái, vì vậy, chỉ trong khoảnh khắc có thể biến thành bảy tám người khác nhau.
Đặng Định Hầu nói:
- Dĩ nhiên y mặc bộ đồ đen.
Đinh Hỷ nói:
- Thường thường là vậy.
Đặng Định Hầu nói:
- Bách Lý Trường Thanh bỗng dưng thấy một người mặc đồ đen đeo mặt nạ, dĩ nhiên y sẽ không bỏ qua.
Đinh Hỷ nói:
- Nhất là trong hoàn cảnh thế này.
Đặng Định Hầu nói:
- Vì vậy y muốn trốn đi đâu, Bách Lý Trường Thanh cũng nhất định rượt theo tới đó.
Đinh Hỷ nói:
- Vì vậy, bọn họ không còn ở đây.
Đặng Định Hầu nói:
- Con đường địa đạo này có phải thông lên sơn trại phía trên?
Đinh Hỷ nói:
- Vào địa đạo rồi là không còn đường nào khác hơn để đi.
Đặng Định Hầu nói:
- Vì vậy Bách Lý Trường Thanh chắc cũng đã ở sơn trại trên đó?
Đinh Hỷ gật gật đầu.
Đặng Định Hầu nói:
- Ngươi có nói, nơi đây hiện giờ đã biến thành long đàm hổ huyệt, bất cứ ai lọt vào đều khó lòng mà sống sót thoát ra.
Đinh Hỷ nói:
- Tôi có nói vậy.
Đặng Định Hầu nhìn y chăm chú một hồi, rồi sa sầm nét mặt hỏi:
- Ông ta là phụ thân của ngươi, hiện tại ông ta đang ở trên đó, ngươi tính làm gì đây?
Đinh Hỷ hỏi lại:
- Ông muốn tôi làm sao?
Đặng Định Hầu lạnh lùng nói:
- Ngươi tự mình phải biết chứ.
Đinh Hỷ nói:
- Ý của ông, có phải là, chúng ta nên bỏ ra hai tiếng đồng hồ, moi đống gạch vụn này lên, rồi từ địa đạo đi lên núi tống mạng?
Đặng Định Hầu hỏi:
- Tại sao lại nhất định phải tống mạng?
Đinh Hỷ nói:
- Bởi vì lúc đó trời đã sáng trưng, chúng ta nhất định đã mệt lữ cả ra, không những vậy...
Đặng Định Hầu ngắt lời y:
- Chúng ta không nhất định phải đi đường địa đạo, quanh đây chắc chắn sẽ có đường khác lên núi.
Đinh Hỷ nói:
- Dĩ nhiên là có.
Đặng Định Hầu hỏi:
- Ở đâu?
Đinh Hỷ nói:
- Là con đường tôi không muốn đi tý nào.
Đặng Định Hầu hỏi:
- Tại sao ngươi không muốn?
Đinh Hỷ nói:
- Bởi vì tôi biết ông ta nhất định có thể tự mình lo được thân mình, bởi vì tôi còn chưa muốn chết.
Đặng Định Hầu hỏi:
- Nhưng ngươi đã từng qua con đường đó.
Đinh Hỷ nói:
- Lúc đó tình cảnh lại khác.
Đặng Định Hầu hỏi:
- Khác làm sao?
Đinh Hỷ nói:
- Lúc đó tôi còn tìm ra được người để cải trang.
Đặng Định Hầu hỏi:
- Phanh Mệnh Hồ Lão Ngũ?
Đinh Hỷ gật gật đầu:
- Người trên núi coi y như đồ bỏ, trước giờ không ai nhìn y Thẳng trước mặt, y một mình ở căn nhà nhỏ phía sau, trước giờ không ai hỏi tới y sống chết ra sao.
Đặng Định Hầu nói:
- Ngươi biết nếu giả trang thành y nhất định sẽ tránh khỏi tai mắt của người trên núi.
Đinh Hỷ cười cười nói:
- Tôi còn giấu được các người, huống gì là người khác?
Đặng Định Hầu hỏi:
- Hai lần tới quán lão Sơn Đông đều là ngươi cả?
Đinh Hỷ nói:
- Hai lần đều là tôi.
Y hững hờ nói tiếp:
- Tôi biết các người sẽ rất hiếu kỳ với một người như Hồ Lão Ngũ, nhưng sẽ không nhìn y rõ ràng lắm, bởi vì thật tình y quá khó coi.
Đặng Định Hầu nói:
- Bây giờ bí mật ấy đã bị bại lộ, nếu ngươi lên núi, dĩ nhiên là rất nguy hiểm.
Đinh Hỷ nói:
- Vì vậy...
Đặng Định Hầu lại ngắt lời y:
- Vì vậy, dù ngươi biết chắc Bách Lý Trường Thanh và Tiểu Mã sẽ chết trên núi, nhất định sẽ không lên đó, bởi vì cái mạng của ngươi so với người khác còn có giá trị hơn.
Đinh Hỷ nói:
- Mạng của tôi cũng không trị giá gì, nếu tôi có hai mạng, dù ông đem một mạng đi ném cho chó ăn, tôi cũng không tiếc.
Đặng Định Hầu nói:
- Tiếc là ngươi chỉ có một mạng.
Đinh Hỷ thở ra nói:
- Quả thật là tiếc thay.
Đặng Định Hầu nhìn y lom lom hỏi:
- Ngươi quả thật không lo cho ông ta tý nào sao?
Đinh Hỷ cũng sa sầm nét mặt, lạnh lùng nói:
- Tôi còn chưa sinh ra, ông ta đã bỏ đi, mẹ tôi là một người đàn bà không có tý vũ công, không những vậy còn có bệnh. Tôi lên ba tuổi đã ôm bát đi xin ăn ngoài đường, sáu tuổi đã học ăn trộm. Mười mấy năm nay, không ai lo lắng cho tôi, tại sao tôi phải đi lo lắng cho người ta?

<< Lùi - Tiếp theo >>

HOMECHAT
1 | 1 | 74
© Copyright WAPVN.US
Powered by XtGem.Com